NHỮNG TRẬN ĐÁNH TRÊN BẦU TRỜI
Cuối năm 1972, Mỹ quyết định sử dụng lực lượng B.52 mở cuộc tập kích đường không chiến lược nhằm gây sức ép buộc Việt Nam phải chấp nhận những điều kiện của Mỹ trên bàn đàm phán. Hà Nội, Hải Phòng và Thái Nguyên trở thành những mục tiêu trọng điểm.
Từ tối 18/12, bầu trời Hà Nội rung chuyển bởi những đợt máy bay Mỹ. Nhưng các trận địa phòng không của ta đã sẵn sàng. Lúc 20 giờ 18 phút, Tiểu đoàn 59 bắn rơi chiếc B.52 đầu tiên. Đó là lời đáp trả đanh thép đối với cuộc tập kích.
Ngày 19/12, Tiểu đoàn 77 bắn rơi một B.52. Ngày 20/12, các đơn vị tên lửa tiếp tục lập công. Đêm 20 rạng sáng 21/12, 7 B.52 bị bắn rơi. Đặc biệt, chỉ trong 9 phút, các Tiểu đoàn 57, 77 và 79 đã dùng 6 tên lửa hạ 4 chiếc B.52.
Những ngày 21–24/12, Mỹ liên tục thay đổi hướng và mục tiêu đánh phá. Các khu vực trọng yếu của Hà Nội, Hải Phòng, Bắc Giang, Thái Nguyên, Lạng Sơn và nhiều địa phương khác bị tấn công. Quân và dân ta vẫn giữ vững trận địa.
Đêm 26/12 là một bước ngoặt. Mỹ tung hơn 100 lượt B.52 cùng lực lượng máy bay chiến thuật lớn vào cuộc tập kích. Hà Nội hứng chịu những trận bom dữ dội. Nhưng hệ thống phòng không đã đánh trả quyết liệt, bắn rơi 8 B.52.
Ngày 27/12, phi công Phạm Tuân tiếp tục lập chiến công khi bắn hạ B.52 bằng MIG-21 tại khu vực Mộc Châu. Trong ngày, 14 máy bay Mỹ bị bắn rơi.
Hai ngày 28 và 29/12, những trận chiến cuối cùng diễn ra. Mỹ tiếp tục đánh phá nhưng không thể đạt mục tiêu. Đến ngày 30/12, Nixon tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra.
Chiến dịch kết thúc với 81 máy bay bị bắn rơi, trong đó có 34 B.52.
Những con số ấy không chỉ phản ánh tổn thất của đối phương mà còn ghi dấu sức chiến đấu phi thường của quân và dân Việt Nam trong trận “Điện Biên Phủ trên không”.



