Những trận đánh và nỗi đau riêng
Những trận đánh và nỗi đau riêng
Những trận đánh và nỗi đau riêng
Đêm 22/12/1951, Trung đoàn 174 tiến công Phố Mới nhưng không thành công do hỏa lực pháo binh địch từ nhiều hướng dội xuống.
Chuẩn bị cho trận đánh lần hai, tôi cùng đơn vị cải trang thành dân thường, theo du kích vào tận khu vực chân núi Đáp Cầu để trinh sát trận địa. Trong vai người đi chợ, tay cầm mớ rau, tôi bất ngờ gặp người làng.
Tin dữ đến với tôi giữa chiến trường:
Mẹ tôi đã mất từ năm 1950.
Trong lòng tôi lúc ấy là hai nỗi buồn đan xen:
Đơn vị về chiến đấu trên chính quê hương mình mà chưa giành thắng lợi
Và nỗi đau mất mẹ không thể tiễn đưa



