Bài viết

NHỮNG TRANG GIÁO TRÌNH DƯỚI HẦM CHỮ A

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA TUẦN 3 - NHỮNG TRANG GIÁO TRÌNH DƯỚI HẦM CHỮ A Trời Quảng Trị tháng Bảy nắng như đổ lửa, cái nóng rát bỏng hòa cùng mùi thuốc súng tạo nên một không khí đặc quánh. Trong căn hầm chữ A chật chội, bên ánh đèn dầu lạc tù mù, Vinh đang lúi húi viết. Không phải nhật ký chiến trường, mà là những dòng tóm tắt về lý luận nhà nước và pháp luật lên mặt sau của những tờ giấy truyền đơn nhặt được.

Gia Lai29/04/2026Liên chi đoàn Khoa LLCT - Luật và QLNN (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vinh vốn là sinh viên năm cuối ngành Luật. Ngày nhập ngũ, hành trang của anh ngoài bộ quân phục xanh lá còn có một cuốn giáo trình dày cộm mà anh nhất quyết không để lại. Anh bảo với đồng đội: "Hòa bình rồi mình lại về giảng đường, kiến thức không được phép để mốc meo."

"Vinh này, mai lên cao điểm, cậu có sợ không?" - Tiếng Nam, cậu bạn cùng tiểu đội, vang lên giữa tiếng đại bác cầm canh từ phía xa.

Vinh dừng bút, chỉnh lại chiếc kính cận đã được buộc lại bằng dây chun: "Sợ chứ. Nhưng mình sợ sau này đất nước hòa bình mà mình lại quên mất cách xây dựng nó hơn. Đánh giặc để giữ đất, còn hiểu luật là để giữ lòng dân, giữ sự công bằng cho ngày mai."

Nam cười hì hì, gối đầu lên chiếc ba lô: "Cậu đúng là đồ 'gàn' chữ nghĩa. Nhưng mà nghe cậu nói, mình cũng thấy tự tin hơn. Đánh thắng trận này, về quê mình sẽ đi học làm cán bộ quản lý, lúc đó cậu nhớ dạy mình nhé!"

Bỗng, tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Đợt pháo kích bất ngờ dội xuống. Vinh nhanh chóng nhét tập giấy viết dở vào ngực áo, vớ lấy cây súng AK rồi lao ra công sự.

Giữa những làn chớp lửa của đạn bom, người ta thấy bóng dáng những chàng trai trẻ tuổi đôi mươi gan lỳ bám trụ. Với Vinh, mỗi viên đạn bắn ra không chỉ để tiêu diệt kẻ thù, mà còn để bảo vệ những trang giấy trắng đang nằm ấm nóng nơi lồng ngực - những trang giấy chở che giấc mơ về một xã hội văn minh và thượng tôn pháp luật.

Sáng hôm sau, khi khói bom đã tan, Vinh ngồi lại bên mép chiến hào. Anh lôi tập giấy ra, một góc đã bị sém cháy vì sức nóng của mảnh pháo, nhưng những dòng chữ vẫn còn nguyên vẹn. Anh mỉm cười, tiếp tục viết những dòng dang dở về công lý, về quyền con người giữa lúc cái chết vừa mới đi ngang qua.

Thời hoa lửa ấy, có những người lính đi vào trận đánh không chỉ bằng lòng quả cảm, mà còn bằng cả tri thức và niềm tin sắt đá rằng: Ánh sáng của trí tuệ sẽ là thứ dẫn lối cho dân tộc đi qua đêm dài chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn