NHỮNG TRANG GIẤY KHÔNG NGỦ QUÊN
NHỮNG TRANG GIẤY KHÔNG NGỦ QUÊN
NHỮNG TRANG GIẤY KHÔNG NGỦ QUÊN
"Có những trang giấy đã bạc màu theo năm tháng, nhưng có những điều được viết trên đó thì dường như chưa bao giờ cũ".
Tôi từng nghĩ nhật ký là nơi người ta viết cho riêng mình. Một ngày vui thì ghi lại một chút, một chuyện buồn thì viết vài dòng, đôi khi chỉ để sau này đọc lại và nhớ rằng mình đã từng có một khoảng thời gian như thế. Nhưng rồi tôi biết đến một cuốn nhật ký khác. Cuốn nhật ký ấy không được viết trong một căn phòng yên tĩnh, cũng không có những buổi tối thong thả để người viết ngồi thật lâu bên trang giấy. Nó được viết bởi một người lính giữa những năm tháng chiến tranh, khi tuổi trẻ của ông gắn với những cuộc hành quân, những trận đánh và những người đồng đội. Có người đã trở về, cũng có người mãi mãi chỉ còn lại trong ký ức. Đó là cuốn nhật ký của cựu chiến binh Nguyễn Xuân Quang ( 78 tuổi) quê tại Quảng Ngãi, nguyên Chính trị viên Tiểu đoàn 81, Trung đoàn 94, Tỉnh đội Quảng Ngãi. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, cuốn sổ ngày ấy nay đã bạc màu, những góc giấy đã sờn đi. Nhưng ông Quang vẫn gìn giữ nó thật kỹ cùng những bức ảnh đen trắng và những kỷ vật của một thời chiến đấu.



