Những trang nhật kí thắp sáng niềm tin, liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm
NHỮNG TRANG NHẬT KÝ THẮP SÁNG NIỀM TIN LIỆT SĨ, BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Em là Hoàng Ngọc Hằng, học sinh lớp 3A2 Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân.
Trong rất nhiều câu chuyện về những người anh hùng của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm luôn để lại trong em những cảm xúc đặc biệt.
Đó không phải là câu chuyện về những trận đánh lớn hay những chiến công vang dội. Đó là câu chuyện về một nữ bác sĩ trẻ mang trong tim tình yêu thương con người vô bờ bến và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống ngành y. Từ nhỏ, chị đã mơ ước trở thành bác sĩ để cứu chữa bệnh cho mọi người, Sau nhiều năm học tập chăm chỉ, chị tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội. Lúc ấy, chị hoàn toàn có thể ở lại thành phố làm việc trong điều kiện thuận lợi. Nhưng chiến tranh đang diễn ra ác liệt ở miền Nam, biết bao chiến sĩ và người dân cần được cứu chữa. Vì thế, chị đã tình nguyện lên đường vào chiến trường.
Năm 1967, chị được phân công công tác tại một bệnh xá ở tỉnh Quảng Ngãi. Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ, bệnh xá chỉ là những căn hầm nhỏ nằm sâu trong rừng, thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế không đầy đủ, Bom đạn địch ngày đêm cày xới khắp nơi. Có những hôm bệnh xá vừa chuyển đến địa điểm mới thì máy bay địch lại xuất hiện. Mọi người phải nhanh chóng sơ tán thương binh vào rừng sâu. Trong hoàn cảnh ấy, Đặng Thùy Trâm vẫn luôn tận tụy với công việc. Chị chăm sóc thương binh như người thân trong gia đình, có những đêm thức trắng để cứu bệnh nhân, có những ngày vượt núi, băng rừng tìm thuốc. Nhiều thương binh sau này kể lại rằng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của bác sĩ Trâm là họ có thêm nghị lực để vượt qua đau đớn.
Nhưng điều khiến hàng triệu người xúc động nhất chính là cuốn nhật ký mà chị đã viết trong những năm tháng ở chiến trường. Trong những trang nhật ký ấy có nỗi nhớ gia đình, có tình yêu dành cho đồng đội, có những giọt nước mắt khi chứng kiến sự hy sinh của những người chiến sĩ trẻ, có cả những phút giây yếu lòng của một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi. Nhưng trên tất cả là tình yêu đất nước và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Có những đêm giữa rừng sâu, tiếng bom nổ vang trời. Chị vẫn ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ ghi lại những dòng suy nghĩ của mình. Chị viết về ước mơ hòa bình, viết về khát vọng được nhìn thấy đất nước thống nhất, viết về niềm tin rằng dân tộc Việt Nam nhất định sẽ chiến thắng.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn của địch, chị Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi. Sự ra đi của chị khiến đồng đội vô cùng đau xót. Những tưởng cuốn nhật ký của chị sẽ mãi mãi thất lạc giữa chiến tranh, nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Một người lính Mỹ nhặt được cuốn nhật ký ấy, thay vì đốt bỏ như mệnh lệnh, ông đã giữ gìn suốt hơn ba mươi năm. Bởi khi đọc những trang viết ấy, ông nhận ra đây là những dòng tâm sự chân thành của một con người đầy lòng nhân ái. Nhiều năm sau chiến tranh, cuốn nhật ký được trao trả lại cho gia đình chị.
Khi được xuất bản, cuốn sách đã làm xúc động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Mỗi trang nhật ký như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim người đọc. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, Ngọn lửa của lòng nhân hậu, ngọn lửa của lý tưởng sống cao đẹp.
Khi đọc câu chuyện về Đặng Thùy Trâm, em cảm thấy vô cùng khâm phục. Dù sống trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, chị vẫn luôn yêu thương con người và giữ niềm tin vào tương lai. Em hiểu rằng sống có ích cho cộng đồng chính là cách đẹp nhất để cống hiến cho đất nước.
Là học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân, em sẽ cố gắng học tập thật tốt, biết yêu thương mọi người và sống có trách nhiệm hơn mỗi ngày.
Em tin rằng những trang nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm sẽ còn tiếp tục truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ học sinh Việt Nam, giúp chúng em hiểu hơn về giá trị của hòa bình và ý nghĩa của một cuộc sống biết cống hiến.



