Cựu chiến binh

Những trang nhật ký còn giữ màu khói lửa

Thanh Hóa17/07/2026LỤC THỊ LINH CHI (Chi đoàn Thắng Lập - Xã Sao Vàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Đã hơn bốn mươi năm, nhưng mỗi lần nhắc đến những năm tháng quân ngũ, bác vẫn nhớ như in ngày rời quê khi vừa tròn mười chín tuổi." Đó là lời của bác Lục Đình Bình, một cựu chiến binh quê Thanh Hóa, khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ của mình. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Thanh Hóa giàu truyền thống cách mạng, năm 1981, khi vừa ở độ tuổi đẹp nhất của thanh xuân, bác Bình nhận lệnh nhập ngũ. Giống như bao chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi thời bấy giờ, bác tạm gác lại những dự định còn dang dở, chia tay gia đình, người yêu và quê hương để khoác lên mình màu áo lính.

Cuốn sổ nhỏ đã ngả màu vàng, những góc giấy sờn cũ sau hơn bốn mươi năm. Trên những trang giấy ấy là nét chữ của những chàng trai vừa bước qua tuổi đôi mươi, ghi lại tên đồng đội, ngày nhập ngũ, những dòng lưu niệm và cả những ký ức không bao giờ phai.

Với bác Lục Đình Bình, cuốn sổ ấy không chỉ là một cuốn nhật ký, mà còn là nơi lưu giữ cả một thời thanh xuân của những người lính từng làm nghĩa vụ quốc tế trên đất Campuchia, mang theo lòng yêu nước, tinh thần quốc tế trong sáng và niềm tin sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.

Đặt chân đến chiến trường Campuchia, mọi điều đều khác xa những gì họ từng hình dung. “Đơn vị đóng quân giữa rừng sâu, ban ngày nắng như đổ lửa, ban đêm sương lạnh thấm vào từng tấm chăn mỏng. Mùa mưa, nước ngập đến đầu gối, vắt rừng bám đầy ống quần. Cái gì cũng thiếu, chỉ có ý chí và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ là không bao giờ thiếu”. Bác Bình bùi ngùi nhắc lại.

Mỗi lần hành quân là hàng chục cây số băng rừng, vượt suối. Chiếc ba lô nặng trĩu trên vai, khẩu súng luôn trong tư thế sẵn sàng, đôi mắt không lúc nào được phép lơ là, bởi hiểm nguy có thể xuất hiện từ bất cứ bụi cây hay lối mòn nào. Điều còn in đậm trong ký ức của bác Bình không chỉ là những cuộc hành quân gian khổ, mà còn là hình ảnh những người lính trẻ luôn kề vai sát cánh giữa lằn ranh sinh tử.

Trong chiến đấu, họ vừa kiên cường bám trụ, vừa tìm mọi cách đưa đồng đội bị thương ra khỏi vòng vây. Có người lấy thân mình che chở cho đồng đội, có người dù mang trên mình vết thương vẫn quyết không rời vị trí. Không phải trận chiến nào cũng kết thúc bằng niềm vui trọn vẹn. Có những chiến thắng phải đánh đổi bằng máu và nước mắt. Có những người đồng đội mãi mãi nằm lại đất bạn, có người lại mang theo thương tật suốt cuộc đời. Chính những mất mát ấy đã giúp những người lính thấu hiểu hơn bao giờ hết giá trị của hai tiếng "đồng đội". Tình đồng chí, đồng đội không được viết bằng những lời hoa mỹ, mà được minh chứng bằng sự sẻ chia, lòng dũng cảm và cả sự hy sinh.

Có lẽ vì thế mà hơn bốn mươi năm đã trôi qua, khi những chàng trai năm nào nay đều đã ngoài sáu mươi tuổi, nhưng ngọn lửa đồng đội vẫn chưa bao giờ tắt. Mỗi năm, họ vẫn tìm về gặp nhau. Họ nhắc tên từng người còn sống, lặng lẽ tưởng nhớ những người đã nằm lại. Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, có thể in thêm những nếp nhăn trên gương mặt, nhưng không thể làm phai mờ tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện giữa khói lửa chiến tranh. “Vui lắm cháu ạ, hạnh phúc. Được thấy bạn mình, đồng đội mình đến tuổi này còn khoẻ, sum vầy bên con cháu là quý lắm”.

Các bác, các chú – những người lính từng làm nghĩa vụ quốc tế trên đất Campuchia – chỉ có một điều nhắn gửi đến thế hệ trẻ:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình là một điều may mắn. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có, bởi nền hòa bình ấy đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Tuổi trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có những “mặt trận” của riêng mình, đó là: học tập, lao động, sáng tạo, giữ gìn bản sắc dân tộc, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc và sống có trách nhiệm. Hãy để ngọn lửa nhiệt huyết luôn cháy trong tim, để mỗi người trẻ đều góp một phần sức lực xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó cũng là cách đẹp nhất để tiếp nối truyền thống của các thế hệ đi trước."

Ngày hôm nay, ngọn lửa ấy không còn được gìn giữ bằng khẩu súng nơi chiến trường, mà bằng tri thức, lòng yêu nước, trách nhiệm và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn