Trang nhật ký của liệt sĩ Trần Trung Trực (P1)
Liệt sĩ Trần Trung Thực (tên thường gọi là Thanh), quê Phú Thọ ở Đại đội 7, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 149 - Sư đoàn 356. Hy sinh ngày 14/1/1985 tại mặt trận biên giới Vị Xuyên, Hà Giang.

Dưới đây là trích đoạn trong cuốn nhật ký mà đồng đội đã tìm được sau khi anh hy sinh
“Tháng 5/1984 trước tình hình bọn bành trướng đưa quân đánh chiếm các điểm cao của huyện Yên Minh, Vị Xuyên tỉnh Hà Tuyên. Chúng tôi lại được điều động sang làm nhiệm, đơn vị hành quân bằng xe cơ giới đường trường. Chúng tôi đã thực sự bước vào cuộc chiến, bao gian khổ, hy sinh, hành quân mang vác nặng, đào công sự, vận tải trong tầm đạn pháo, nhiều bạn bè và đồng đội đã không trở về. Đường biên giới là đây, ta và địch cách nhau con suối trong tầm đạn bắn thẳng…
Ở đây giá rét vô cùng, cứ đà này sẽ có băng tuyết, núi cao, suối, thác, cơ thể chịu sao nổi khi sức đã yếu, lực kiệt, manh áo mỏng manh và chiếc chăn đơn, củi cũng hiếm chứ chưa nói tới sưởi, khói và ánh sáng thuộc quy định kỷ luật chiến trường, mà nhiệm vụ cũng không có lúc nào ngồi yên, khổ nhất là đêm gác sương lạnh… Muỗi ở đây nhiều vô cùng con to như ruồi và độc, mà cũng lạ chiến tranh chỉ béo lũ chuột, chuột nhiều vô kể, chúng sinh sản rất nhanh và làm phiền nhiễu không ít cho lính…
Chết! Đó là từ chỉ chung cho những ai đã tắt thở, vĩnh biệt cuộc đời, còn chết ở đâu, như thế nào đó là vấn đề những ai là mẹ, là cha, là anh, là em, là cô, dì, chú, bác của những người thân là lính khó biết. Lạy chúa máu thấm đẫm từng mảnh đất biên cương Tổ quốc, xương tan, thịt nát mãi mãi tôi không quên… Hình như ít có giây phút thảnh thơi để mà nhớ, mà vui, lúc nào cũng căng thẳng vì pháo, đạn cối của địch. Nằm nhà âm đã khó chịu, nhiều lúc phải nằm hầm bê tông, thật là ngột ngạt như cảnh tù đày, đã thế muỗi cũng lắm và lũ chuột thật khốn nạn, nhiều đêm dám chọc tức cả khi ta đang ngủ”.




