NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA BOM ĐẠN
Câu chuyện kể về một nữ bác sĩ trẻ, sẵn sàng vào chiến trường nguy hiểm, vì một lý tưởng và mục tiêu cao cả.
NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA BOM ĐẠN
Năm 1968, giữa chiến trường miền Trung đầy khói lửa, trong một căn hầm nhỏ dưới tán rừng, bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm vẫn đều đặn ghi nhật ký mỗi đêm. Ban ngày, chị cứu thương. Ban đêm, chị viết.
Xung quanh là tiếng bom rền, tiếng trực thăng gào rú, tiếng súng vọng từ xa. Nhưng dưới ánh đèn dầu leo lét, chị vẫn nắn nót từng dòng chữ như gửi gắm cả trái tim mình vào trang giấy.
Có những ngày, thương binh được cáng về dồn dập. Người thì mất chân, người thì vỡ ngực, người thì chỉ kịp nắm tay chị rồi lịm đi. Máu thấm đỏ cả nền hầm. Có hôm, chị làm việc suốt hơn mười tiếng không nghỉ. Tay run, mắt mờ, người kiệt sức, nhưng vẫn không rời bàn mổ. Một lần, bom nổ rất gần. Đất đá sập xuống cửa hầm. Mọi người hoảng loạn. Có người hét: “Chị Trâm ơi, chắc không thoát nổi đâu!”. Chị chỉ bình tĩnh nói: “Còn người bị thương, mình chưa được bỏ vị trí.” Rồi lại cúi xuống băng bó tiếp.
Trong nhật ký, chị từng viết: “Có những lúc tưởng như không chịu nổi nữa. Nhưng nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến Tổ quốc, mình lại đứng dậy.”
Năm 1970, trong một lần đi công tác, chị rơi vào ổ phục kích. Bị thương, bị bao vây. Không còn đường rút. Chị hy sinh khi mới 27 tuổi.
Trên người chị, lính Mỹ tìm thấy hai cuốn sổ nhỏ – chính là những cuốn nhật ký.
Một người lính Mỹ đã không nỡ đốt chúng. Anh giữ lại suốt hơn 30 năm. Vì trong đó không chỉ có chiến tranh…
Mà có:
– Tình yêu
– Lòng nhân ái
– Nỗi nhớ nhà
– Ước mơ hòa bình
Sau này, nhật ký được trả về Việt Nam. Cả đất nước đọc. Và khóc.
Bởi giữa địa ngục bom đạn, vẫn có một người con gái sống đẹp đến tận hơi thở cuối cùng.


