Những trang nhật ký giữa bom đạn
Cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm đã lưu giữ chân thực những suy nghĩ, lý tưởng và khát vọng của một nữ bác sĩ trẻ trong chiến tranh.
Giữa những cánh rừng Quảng Ngãi đầy bom đạn, sau mỗi ngày cứu chữa thương binh, Đặng Thùy Trâm lại dành ít phút hiếm hoi để ghi chép vào cuốn sổ nhỏ. Những dòng chữ ấy không nhằm kể công hay ghi thành tích, mà là nơi bà gửi gắm những cảm xúc chân thật nhất về chiến tranh, đồng đội và cuộc sống.
Trong nhật ký, bà viết về niềm vui khi cứu sống một thương binh, nỗi đau khi chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và cả những phút yếu lòng nhớ cha mẹ, nhớ Hà Nội. Những cảm xúc ấy khiến hình ảnh Đặng Thùy Trâm trở nên gần gũi: một người phụ nữ trẻ giàu tình cảm nhưng luôn đặt nhiệm vụ lên trên lợi ích cá nhân.
Bà nhiều lần tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn, phải sống xứng đáng với niềm tin của đồng đội và nhân dân. Những trang viết không chỉ phản ánh hiện thực khốc liệt của chiến tranh mà còn thể hiện niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Sau khi bà hy sinh năm 1970, cuốn nhật ký được một sĩ quan Mỹ là Frederic Whitehurst giữ lại vì cho rằng đó không chỉ là tài liệu chiến tranh mà còn là câu chuyện về một con người giàu lòng nhân ái. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình và xuất bản tại Việt Nam, trở thành tác phẩm có sức lan tỏa lớn.
Đến hôm nay, "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" vẫn được nhiều bạn trẻ tìm đọc. Qua từng trang viết, người đọc hiểu hơn về lý tưởng sống, tinh thần cống hiến và vẻ đẹp tâm hồn của một nữ bác sĩ đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.



