NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Những trang nhật ký của chị được lưu giữ qua chiến tranh và sau này trở về Việt Nam, trở thành câu chuyện xúc động về tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội.
Sau khi tốt nghiệp ngành y, chị vào chiến trường miền Nam.
Ở đó, công việc của chị là chữa trị cho thương binh.
Nhưng chiến trường không có những bệnh viện yên tĩnh như ngày nay.
Có những ca cấp cứu diễn ra giữa tiếng bom.
Có những người lính được đưa đến trong tình trạng rất nặng.
Có những đêm bác sĩ gần như không được nghỉ.
Giữa những ngày tháng ấy, Đặng Thùy Trâm vẫn viết nhật ký.
Chị viết về công việc.
Viết về đồng đội.
Viết về gia đình.
Viết về những người mình thương nhớ.
Và đôi khi chị cũng viết về nỗi buồn, sự cô đơn và những phút yếu lòng của chính mình.
Điều làm những trang nhật ký ấy trở nên đặc biệt là chúng cho chúng ta thấy một Đặng Thùy Trâm rất đời thường.
Chị là một bác sĩ.
Là một người con.
Là một cô gái trẻ.
Chị cũng có những ước mơ và tình cảm riêng như bao người trẻ khác.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.
Sau chiến tranh, những trang nhật ký của chị được tìm thấy và cuối cùng trở về với gia đình.
Đọc những dòng chữ ấy, người ta có cảm giác như đang nghe một người trẻ từ hơn nửa thế kỷ trước kể lại cuộc đời mình.
Và có lẽ điều khiến người đọc xúc động nhất không phải là những lời hào hùng.
Mà chính là những điều rất bình dị.
Nỗi nhớ mẹ.
Nỗi nhớ Hà Nội.
Tình yêu đồng đội.
Niềm mong ước được sống.
Một cô gái 27 tuổi đã không còn cơ hội bước tiếp trên con đường của mình.
Nhưng những trang nhật ký đã giúp chị tiếp tục sống trong ký ức của nhiều thế hệ sau này.



