Bài viết

Những trang nhật ký giữa đại ngàn

Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong Võ Thị Hương trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971. Giữa những ngày bom đạn ác liệt, Hương cùng đồng đội làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Trong ba lô của cô luôn có một cuốn nhật ký ghi lại những ước mơ tuổi trẻ. Cuốn nhật ký ấy đã dừng lại ở một trang viết dang dở, nhưng những lý tưởng đẹp đẽ của cô vẫn sống mãi trong lòng mọi người.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Đinh Thị Tố Như (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971.

Dãy Trường Sơn hùng vĩ ngày đêm vang vọng tiếng xe vận tải và tiếng bom đạn.

Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra vô cùng khốc liệt.

Trên những cung đường xuyên núi, hàng nghìn thanh niên xung phong đang âm thầm cống hiến tuổi xuân để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt.

Trong số họ có Võ Thị Hương.

Cô gái mười chín tuổi đến từ Quảng Bình.

Hương có đôi mắt sáng và nụ cười rất hiền.

Ở quê nhà, cô từng mơ ước trở thành giáo viên.

Nhưng khi đất nước cần, Hương gác lại giấc mơ riêng để tình nguyện lên Trường Sơn.

Ngày chia tay, mẹ cô nắm tay con gái thật chặt.

– Đi mạnh giỏi nghe con.

Hương cười:

– Khi đất nước hòa bình, con sẽ về dạy học cho lũ trẻ trong làng.

Đó là lời hứa giản dị của một cô gái tuổi mười chín.

Những ngày ở Trường Sơn vô cùng gian khổ.

Ban ngày, Hương cùng đồng đội san lấp hố bom, sửa đường và dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm.

Ban đêm, họ lại tranh thủ nghỉ ngơi trong các lán nhỏ giữa rừng.

Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Có những ngày vừa lấp xong hố bom thì máy bay địch quay lại ném bom lần nữa.

Mọi người lại tiếp tục làm việc.

Không ai bỏ cuộc.

Trong chiếc ba lô bạc màu của Hương luôn có một cuốn sổ nhỏ.

Đó là cuốn nhật ký cô mang theo từ ngày rời quê.

Mỗi tối, dưới ánh đèn pin yếu ớt, cô lại viết vài dòng.

Có khi là những câu chuyện trong ngày.

Có khi là nỗi nhớ nhà.

Có khi là những ước mơ về tương lai.

Một trang nhật ký viết:

"Hôm nay đơn vị lấp xong ba hố bom lớn. Ai cũng mệt nhưng rất vui vì đoàn xe đã đi qua an toàn. Mình tin ngày hòa bình sẽ không còn xa."

Trang khác lại ghi:

"Nhớ mẹ quá. Không biết mùa này lúa ở quê đã chín chưa."

Những dòng chữ mộc mạc ấy chứa đựng cả tuổi trẻ của cô gái Trường Sơn.

Trong đơn vị, Hương rất được yêu quý.

Cô luôn lạc quan dù cuộc sống còn nhiều khó khăn.

Mỗi khi đồng đội mệt mỏi, cô thường kể chuyện quê nhà hoặc cất tiếng hát.

Giọng hát trong trẻo vang giữa núi rừng khiến mọi người quên đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Một buổi sáng tháng tám.

Đơn vị nhận tin một đoạn đường vừa bị bom đánh sập.

Nếu không sửa chữa kịp thời, đoàn xe vận tải đêm đó sẽ không thể tiếp tục hành trình.

Tất cả nhanh chóng lên đường.

Khi đến nơi, cảnh tượng hiện ra vô cùng ngổn ngang.

Đất đá phủ kín mặt đường.

Những hố bom sâu hoắm còn bốc khói.

Không ai chần chừ.

Mọi người lập tức bắt tay vào công việc.

Dưới cái nắng gay gắt, Hương cùng đồng đội xúc từng xẻng đất.

Mồ hôi thấm đẫm vai áo.

Nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Đến gần trưa, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện.

Một đợt oanh tạc mới bắt đầu.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp.

Bom nổ liên tiếp.

Đất trời rung chuyển.

Sau đợt bom, đồng đội kiểm tra quân số.

Họ bàng hoàng khi phát hiện Hương không còn ở đó.

Trong lúc hỗ trợ một đồng đội bị thương di chuyển khỏi khu vực nguy hiểm, cô đã bị đất đá vùi lấp.

Sự ra đi của Hương khiến cả đơn vị lặng đi trong đau xót.

Trong ba lô của cô, đồng đội tìm thấy cuốn nhật ký.

Trang cuối cùng vẫn còn dang dở.

Dòng chữ chưa viết hết:

"Mai này khi hòa bình..."

Câu văn dừng lại giữa chừng.

Không ai biết cô định viết gì tiếp theo.

Nhưng mọi người đều hiểu.

Đó chắc hẳn là những ước mơ đẹp về ngày đất nước thanh bình.

Về lớp học nhỏ nơi quê hương.

Về người mẹ đang mong con trở về.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Đất nước bước vào thời kỳ hòa bình.

Nhiều năm sau, cuốn nhật ký của Hương được trao lại cho gia đình.

Người mẹ già nâng niu từng trang giấy đã ngả màu.

Bà đọc từng dòng chữ của con gái.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Nhưng trong nỗi đau ấy còn có niềm tự hào.

Bởi con gái bà đã sống một cuộc đời thật đẹp.

Một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa.

Ngày nay, tại ngôi trường mới xây ở quê nhà, một phòng truyền thống nhỏ lưu giữ bản sao cuốn nhật ký của Hương.

Mỗi thế hệ học sinh khi đọc những dòng chữ ấy đều cảm nhận được tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Những con người sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để cống hiến cho Tổ quốc.

Câu chuyện về Võ Thị Hương và cuốn nhật ký dang dở là biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên xung phong Trường Sơn. Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi đại ngàn để con đường ra tiền tuyến không bao giờ bị đứt đoạn. Dù những trang nhật ký có thể dừng lại, nhưng lý tưởng sống cao đẹp và tinh thần yêu nước của họ sẽ mãi được các thế hệ sau trân trọng, ghi nhớ và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn