Những trang nhật ký giữa đại ngàn.
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn ngày đêm cày xới núi rừng miền Trung, có một nữ bác sĩ trẻ đã lặng lẽ sống, chiến đấu và cống hiến bằng tất cả trái tim mình. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người để lại cuốn nhật ký làm lay động hàng triệu trái tim sau chiến tranh.
Năm 1966, vừa tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi. Khi ấy, chị mới ngoài hai mươi tuổi, mang theo hành trang giản dị là chiếc ba lô, vài bộ quần áo, dụng cụ y tế và một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những suy nghĩ của mình.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Bệnh xá chỉ là những căn hầm dựng tạm dưới tán rừng. Thuốc men khan hiếm, nhiều ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét. Có những đêm máy bay địch quần thảo trên đầu, bom nổ rung chuyển cả cánh rừng, nhưng chị và đồng đội vẫn bình tĩnh cứu chữa thương binh. Đối với chị, còn một người lính cần cứu sống thì còn phải cố gắng đến cùng.
Sau mỗi ngày làm việc, Đặng Thùy Trâm lại mở cuốn sổ nhỏ. Trong đó không chỉ có những dòng ghi chép về công việc mà còn là những tâm sự rất đời thường: nỗi nhớ cha mẹ, nhớ Hà Nội, thương đồng đội đã hy sinh và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Những trang nhật ký ấy chứa đựng một trái tim giàu yêu thương, luôn hướng về con người, về Tổ quốc và tương lai.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, chị đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Sau trận đánh, cuốn nhật ký của chị rơi vào tay một người lính Mỹ. Theo lệnh, những tài liệu như vậy phải bị tiêu hủy. Thế nhưng, khi đọc những dòng chữ chân thành và xúc động, ông đã quyết định giữ lại. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình chị tại Việt Nam, trở thành một tư liệu lịch sử vô cùng quý giá.
Nhật ký Đặng Thùy Trâm không kể về những chiến công vang dội, mà kể về tình người giữa khói lửa chiến tranh, về khát vọng được cống hiến và niềm tin son sắt vào ngày mai. Mỗi trang viết đều thấm đẫm tình yêu quê hương, lòng nhân ái và sự hy sinh cao cả của một người thầy thuốc.
Ngày nay, khi đọc lại những dòng nhật ký ấy, chúng ta không chỉ cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh mà còn hiểu hơn giá trị của hòa bình. Câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm nhắc nhở mỗi người rằng tuổi trẻ đẹp nhất là tuổi trẻ biết sống vì người khác, biết cống hiến cho đất nước và giữ gìn những điều tốt đẹp cho mai sau. Ngọn lửa nhiệt huyết mà chị đã thắp lên giữa đại ngàn năm xưa vẫn tiếp tục soi sáng con đường của các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay.



