NHỮNG TRANG NHẬT KÝ THẤM ĐẪM MÁU VÀ HOA CỦA BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ trí thức trẻ đã xếp bút nghiên, rời xa giảng đường đại học và cuộc sống bình yên ở hậu phương để dấn thân vào nơi khói lửa miền Nam. Một trong những biểu tượng sáng ngời cho tinh thần ấy là nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị đã tình nguyện ghi tên vào danh sách đi B, hành quân vượt dãy Trường Sơn vào tận chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng N
NHỮNG TRANG NHẬT KÝ THẤM ĐẪM MÁU VÀ HOA CỦA BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ trí thức trẻ đã xếp bút nghiên, rời xa giảng đường đại học và cuộc sống bình yên ở hậu phương để dấn thân vào nơi khói lửa miền Nam. Một trong những biểu tượng sáng ngời cho tinh thần ấy là nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị đã tình nguyện ghi tên vào danh sách đi B, hành quân vượt dãy Trường Sơn vào tận chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những nơi đối đầu ác liệt nhất lúc bấy giờ.
Đến với chiến trường trong tư thế của một người thầy thuốc, Đặng Thùy Trâm được phân công phụ trách một bệnh viện dân y huyện Đức Phổ. Đó thực chất chỉ là những nếp nhà hầm chực sập giấu mình dưới những tán lá rừng rậm rạp. Giữa muôn vàn thiếu thốn về thuốc men, dụng cụ y tế và lương thực, người nữ bác sĩ trẻ tuổi ấy đã phải gồng gánh trên vai khối lượng công việc khổng lồ: vừa cứu chữa thương bệnh binh, vừa chăm sóc cho nhân dân địa phương dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Tại bệnh viện túi Đức Phổ, mỗi ngày bác sĩ Đặng Thùy Trâm phải chứng kiến biết bao nỗi đau đớn thể xác của các chiến sĩ bị thương nặng. Nhiều ca phẫu thuật phức tạp cắt bỏ chi, xử lý vết thương sâu phải thực hiện trong điều kiện không có thuốc gây tê, thuốc mê. Những lúc ấy, chị vừa là người cầm dao mổ, vừa là người chị, người mẹ ôm chặt lấy bệnh nhân, khóc cùng nỗi đau của họ và truyền cho họ niềm tin để vượt qua cửa tử.
Tất cả những cảm xúc, những trăn trở của tuổi trẻ và tình yêu thương con người đã được chị gửi gắm vào những trang nhật ký viết tay nhỏ xíu. Ngày 18/5/1969, chị viết: “Đời mình là một bài ca chung thủy, bài ca ca ngợi tình thương con người... Mình muốn sống sao cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, không phải hổ thẹn với những năm tháng đã sống”. Những dòng chữ đều đặn, nét mực xanh run rẩy dưới ánh đèn dầu trong hầm sâu không hề có sự oán trách gian khổ, mà chỉ có một khát vọng sống mãnh liệt, một tình yêu quê hương cháy bỏng và một tấm lòng nhân đạo bao la của người chiến sĩ ngành y.
Mùa hè năm 1970, quân đội Mỹ mở cuộc càn quét quy mô lớn vào khu căn cứ huyện Đức Phổ hòng nhổ tận gốc các cơ sở cách mạng của ta. Bệnh viện nơi chị Thùy Trâm phụ trách nằm trong tầm ngắm bắn phá điên cuồng của máy bay trực thăng và bộ binh địch. Để đảm bảo an toàn cho các thương bệnh binh, chị cùng một vài đồng chí đã tổ chức di chuyển bệnh nhân vào sâu trong rừng núi.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến đi công tác tìm kiếm lương thực và thuốc men cho thương binh, bác sĩ Đặng Thùy Trâm cùng một chiến sĩ liên lạc bất ngờ bị một toán lính Mỹ phục kích. Giữa vòng vây dày đặc, người nữ bác sĩ ấy không chịu đầu hàng. Chị đã dùng khẩu súng súng trường carbine cá nhân để bắn trả quyết liệt, cản bước tiến của địch để bảo vệ cho đồng chí của mình rút lui. Một loạt đạn dài từ phía quân thù đã trúng vào người chị. Thùy Trâm ngã xuống trên mảnh đất quê hương Đức Phổ khi mới bước sang tuổi 28. Chị ra đi khi những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ và tình yêu đôi lứa vẫn còn dang dở.
Cuốn nhật ký của chị sau đó bị một sĩ quan quân đội Mỹ thu được trên chiến trường. Thay vì đốt bỏ, người lính Mỹ ấy đã bị lay động mạnh mẽ bởi những dòng chữ chứa chan tình người và sự kiên cường của một người con gái bên kia chiến tuyến nên đã lưu giữ nó suốt hơn 30 năm qua đại dương. Khi được công bố rộng rãi, "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" đã tạo nên một làn sóng xúc động sâu sắc trong lòng hàng triệu độc giả trong và ngoài nước.
Sự hy sinh của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là tấm gương sáng ngời về y đức và tinh thần xả thân vì độc lập dân tộc. Câu chuyện thời hoa lửa của chị chính là cuốn cẩm nang tinh thần vô giá, nhắc nhở thế hệ thầy thuốc trẻ và thanh niên hôm nay về lý tưởng sống cống hiến, lòng nhân ái và trách nhiệm đối với sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc.



