Những trang nhật ký trong lửa đạn - NDC
Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ trẻ, vào chiến trường Quảng Ngãi khi mới ngoài 20 tuổi. Trong những năm tháng ác liệt, chị đã viết nhật ký — ghi lại chân thực cuộc sống của một người vừa cứu chữa thương binh, vừa đối mặt với bom đạn mỗi ngày.
Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ trẻ, vào chiến trường Quảng Ngãi khi mới ngoài 20 tuổi. Trong những năm tháng ác liệt, chị đã viết nhật ký — ghi lại chân thực cuộc sống của một người vừa cứu chữa thương binh, vừa đối mặt với bom đạn mỗi ngày.
Trong một đoạn nhật ký, chị viết:
“Đêm nay lại mổ dưới ánh đèn dầu. Bom rơi rất gần. Nhưng không thể dừng… vì thương binh đang cần mình.”
Có lần, trạm xá của chị bị địch càn quét. Đồng đội hy sinh nhiều, bản thân chị phải vừa di chuyển vừa tiếp tục chăm sóc người bị thương. Trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, chị vẫn cố gắng cứu từng người một.
Nhưng điều khiến nhiều người xúc động nhất không chỉ là sự dũng cảm, mà là tâm hồn rất “đời thường” của chị. Giữa chiến tranh, chị vẫn nhớ về gia đình, về Hà Nội, về những ước mơ giản dị:
“Ai cũng có một quê hương để nhớ. Mình cũng vậy…”
Năm 1970, chị hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi. Cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại, sau này trao trả cho gia đình. Khi được xuất bản với tên Nhật ký Đặng Thùy Trâm, nó đã khiến hàng triệu người xúc động.



