NHỮNG TRANG VỞ GIỮA MÙA HOA LỬA
Ngày ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng ở một ngôi làng nhỏ, tiếng đọc bài của trẻ con vẫn vang lên mỗi buổi sớm.
Lớp học chỉ là một mái tranh đơn sơ dựng vội bên rặng tre. Bàn ghế được ghép từ những tấm gỗ cũ, bảng đen là một tấm ván sơn lại nhiều lần. Nhưng trong ánh mắt của cô giáo Lan và các em học sinh, nơi ấy lại sáng lên như một ngọn đèn không bao giờ tắt.
Mỗi ngày đến lớp là một hành trình đầy hiểm nguy. Có hôm, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, cô trò lại nhanh chóng ôm sách vở chạy xuống hầm trú ẩn. Trong bóng tối, cô Lan vẫn nhẹ nhàng cất tiếng:
“Các em mở bài hôm qua, chúng ta học tiếp nhé…”
Giọng cô nhỏ thôi, nhưng ấm áp và vững vàng. Những con chữ được viết tiếp, không phải trên bảng, mà trong trí nhớ và niềm tin của các em.
Có một cậu học trò tên Nam. Nhà em nghèo, bố đi bộ đội, mẹ làm đồng từ sáng sớm đến tối. Nam quý nhất là cuốn vở đã sờn góc. Mỗi lần nghe tiếng còi báo động, em luôn ôm chặt cuốn vở vào ngực như một báu vật.
Một hôm, trên đường đến lớp, một trận bom bất ngờ trút xuống gần khu học. Mảnh đất rung chuyển. Khi mọi thứ lắng lại, người ta thấy Nam ngồi nép sau gốc cây, quần áo lấm lem, nhưng tay vẫn giữ chặt cuốn vở.
Cô Lan chạy đến ôm em vào lòng. Nước mắt cô rơi, còn Nam thì khẽ nói:
“Cô ơi… vở của em vẫn còn nguyên… mai em vẫn học được bài.”
Câu nói giản dị ấy khiến cô lặng đi. Giữa chiến tranh khốc liệt, điều em nghĩ đến không phải là sợ hãi, mà là việc được tiếp tục học.
Năm tháng qua đi, chiến tranh kết thúc. Ngôi trường nhỏ ngày xưa đã được xây lại khang trang. Cậu bé Nam năm nào giờ đã trở thành một người thầy. Mỗi lần đứng trên bục giảng, thầy vẫn nhớ về những ngày “hoa lửa” – nơi những trang vở được gìn giữ bằng cả lòng dũng cảm và khát vọng học tập.



