Cựu chiến binh

NHỮNG TRANG VỞ KHÔNG BỊ LÃNG QUÊN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG TRANG VỞ KHÔNG BỊ LÃNG QUÊN

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Những ngôi trường phải đóng cửa, những con đường đến lớp trở nên nguy hiểm, và nhiều đứa trẻ phải tạm gác lại việc học.

Ở một ngôi làng nhỏ, có cô bé tên An.

An rất thích học Văn. Em thường viết những câu chuyện nhỏ vào cuối mỗi trang vở. Cô giáo từng nói:

— Sau này, có thể em sẽ trở thành một nhà văn.

An cười:

— Em chỉ muốn viết về quê mình thôi ạ.

Nhưng rồi chiến tranh đến.

Khi Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam, gia đình An phải rời khỏi quê.

Trước khi đi, cô giáo đưa cho An một quyển vở.

Cô nói:

— Em giữ lấy. Nếu không thể đến trường, hãy tiếp tục viết.

An hỏi:

— Nhưng viết gì ạ?

Cô giáo mỉm cười:

— Viết những gì em nhìn thấy và những gì em mong muốn.

An ôm quyển vở vào lòng.

Những ngày sơ tán, An không có lớp học.

Nhưng mỗi tối, em vẫn mở quyển vở ra.

Em viết về mẹ.

Viết về những người hàng xóm.

Viết về con đường làng.

Viết về những đứa trẻ mong được trở lại trường.

Có hôm, tiếng súng vang lên khiến An sợ hãi.

Em không viết được gì.

Mẹ ngồi bên cạnh nói:

— Nếu hôm nay con không viết được thì ngày mai viết tiếp.

An gật đầu.

Cứ như vậy, từng trang vở được viết đầy.

Thời gian trôi qua.

Một ngày, An nhận được tin cô giáo đã hy sinh.

Em ôm quyển vở và khóc.

Nhưng rồi em nhớ lời cô:

“Nếu không thể đến trường, hãy tiếp tục viết.”

An lại cầm bút.

Trang đầu tiên sau ngày cô giáo mất, em viết:

“Hôm nay em nhớ cô rất nhiều. Em sẽ tiếp tục viết.”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

An trở về quê.

Ngôi trường cũ được xây dựng lại.

An tìm gặp những người bạn năm xưa.

Cô cũng trở lại căn phòng học cũ.

Trên bức tường vẫn còn những dấu vết của thời gian.

An lấy quyển vở ngày trước ra.

Những trang giấy đã ngả màu.

Nhưng từng dòng chữ vẫn còn nguyên.

Cô quyết định trở thành giáo viên.

Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, An nhìn những học sinh trước mặt.

Cô nói:

— Các em có biết vì sao cô yêu những trang vở cũ này không?

Một học sinh lắc đầu.

An mỉm cười:

— Vì chúng nhắc cô rằng dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng không nên từ bỏ ước mơ.

Sau giờ học, một cô bé ở lại.

Em hỏi:

— Cô ơi, ngày trước cô có sợ chiến tranh không?

An nhìn ra cửa sổ.

— Có chứ.

— Vậy sao cô vẫn học?

An trả lời:

— Vì cô tin rằng một ngày nào đó tiếng súng sẽ dừng lại, và khi ấy chúng ta phải sẵn sàng xây dựng lại quê hương.

Cô bé nhìn quyển vở cũ.

— Vậy những trang vở này đã giúp cô trở thành cô giáo ạ?

An mỉm cười:

— Không chỉ những trang vở. Còn có niềm tin của cô giáo năm xưa.

Ngoài sân, tiếng trống trường vang lên.

An đứng bên cửa sổ.

Cô nhớ đến người cô giáo đã trao cho mình quyển vở.

Nếu cô còn sống, chắc chắn cô sẽ rất vui khi thấy lớp học hôm nay đầy tiếng cười.

Những trang vở cũ đã đi qua chiến tranh cùng một cô bé nhỏ. Chúng lưu giữ những ký ức về mất mát, nhưng cũng lưu giữ niềm tin vào tương lai. Từ một quyển vở được trao trong những ngày khói lửa, một ước mơ đã được tiếp nối, để rồi nhiều năm sau, chính An lại trao niềm tin ấy cho thế hệ học sinh mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn