Những trang vở trong rừng
Phạm Thị Hạnh – Những trang vở trong rừng
Phạm Thị Hạnh là một cô giáo trẻ quê Nghệ An. Năm 1969, trường học của cô phải sơ tán vì chiến tranh.
Hạnh cùng đồng nghiệp đưa học sinh vào một khu rừng, dựng lớp học bằng tre nứa.
Không có bảng mới, cô dùng một tấm gỗ cũ. Không có phấn, cô tận dụng những mẩu phấn còn sót lại.
Một hôm, một học sinh hỏi:
“Cô ơi, bao giờ chúng em được trở lại trường cũ?”
Hạnh nhìn những đứa trẻ rồi mỉm cười:
“Khi đất nước yên bình.”
Cô không biết ngày ấy bao giờ đến.
Những trận bom liên tục khiến lớp học nhiều lần phải di chuyển. Hạnh vẫn mang theo sách vở và danh sách học sinh.
Có hôm đang dạy, tiếng máy bay vang lên. Cô lập tức hô:
“Các em xuống hầm!”
Một đứa trẻ sợ hãi nắm tay cô.
“Cô có xuống không?”
Hạnh nói:
“Có. Cô ở đây với các em.”
Sau trận bom, lớp học bị phá một phần. Một số quyển sách cháy đen.
Hạnh ngồi nhặt từng trang giấy còn nguyên.
Cô nói:
“Mai chúng ta học tiếp.”
Và họ thật sự học tiếp.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Hạnh trở lại ngôi trường cũ.
Những học trò ngày xưa giờ đã trưởng thành. Có người làm kỹ sư, có người làm bác sĩ, có người trở thành nông dân.
Ngày họ gặp lại cô, một người học trò cũ nói:
“Cô còn nhớ lời cô từng hứa không?”
Hạnh hỏi:
“Lời gì?”
“Cô bảo khi đất nước hòa bình, chúng em sẽ được học trong một ngôi trường thật đẹp.”
Hạnh bật cười.
“Cô nhớ.”
Người học trò chỉ về phía ngôi trường mới.
“Cô nhìn đi.”
Hạnh đứng lặng.
Sân trường đầy trẻ nhỏ.
Tiếng đọc bài vang lên trong nắng.
Hạnh quay mặt lau nước mắt.
Có lẽ đó chính là món quà đẹp nhất mà những năm tháng chiến tranh để lại cho cô: được nhìn thấy những đứa trẻ năm xưa lớn lên trong hòa bình.



