Những tù binh bị thương tật do những đòn tra tấn dã man
Trần Hồng là người gốc Bình Định, rất giỏi võ cổ truyền. Ông bị địch bắt năm 1968 ở mặt trận Huế và đày ra Phú Quốc khi vừa tròn đôi mươi. Tuổi trẻ, máu nóng, lại sẵn khí phách của người thượng võ nên ông đụng độ liên tục với bọn quân cảnh. Thế là chúng tống ông vào phòng biệt giam khu 2 – “địa ngục” kinh hoàng nhất ở nhà tù Phú Quốc.
Đó là căn phòng rộng 3m, dài 8m. Tổng cộng 24 m2. Hai mét-vuông ngoài cùng, chúng dùng để làm phòng tra tấn. Như vậy, phòng biệt giam chỉ còn vỏn vẹn 22 m2. 22 m2 mà chúng tống vô đó đến… 197 tù nhân. 197 con người ghẻ lở, phù thũng, bệnh tật, máu me hôi hám…
Tính trung bình, 8 người chồng chất nhung nhúc lên nhau trên 1 m2. Nằm không được, đứng hết hay ngồi hết cũng không được. Khổ cực vô cùng. Đã thế, cứ nhằm vào dịp lễ Tết, chúng lại lôi ông ra phòng tra tấn đập vỡ móng tay, bẻ từng chiếc răng.
Ông kể: “Chúng bắt tôi đặt ngón tay lên cạnh bàn rồi dùng búa đinh hoặc chày, nện đốp một cái rất mạnh. Chúng nện hơi chếch. Móng tay bựt ra, có khi văng hẳn xuống đất, có khi còn dính lòng thòng, máu tuôn ròng ròng. Tôi đau đớn đến run rẩy, mặt tái xám. Mặc! Chúng lần lượt ghè móng này xong lại đập móng khác”.
Chuyện bẻ răng cũng đau đớn vô cùng. Chúng bắt ông đứng úp mặt vào tường, chìa miệng ra cái ô tròn như miệng chén của vỉ sắt rồi kề một đầu của chiếc thước kẻ bằng đồng vào chiếc răng cần bẻ, đầu kia, chúng dùng bàn tay vỗ “bộp” vào cái chuôi thước. “Cắc”. Chiếc răng văng xuống nền xi măng khô khốc. Mỗi lần vỗ “bộp” là một lần chiếc răng nữa văng ra. Nhưng chỉ hai ba lần vỗ là mồm miệng nhoe nhoét máu. Có lần, uất quá, ông vừa nuốt máu, vừa chửi: “Mẹ chúng mày. Oai gì cái lối trói người lại đánh. Giỏi thì ra ngoài bìa rừng kia, một mình tao chấp cả chục”.
Đáp lại lời thách đố oai hùng ấy là tiếng cười sằng sặc của lũ cai ngục. Ngay buổi chiều, chúng quẳng ông vô chuồng cọp, chuồng chó./.



