Khác

NHỮNG TÙ BINH MỸ MẶC THƯỜNG PHỤC

Những đợt trao trả phi công tù binh Mỹ theo thỏa thuận giữa ta và Mỹ được tiến hành, phi công tù binh Mỹ ở trại giam Hỏa Lò trở về Mỹ. Năm 1973 theo chỉ thị của Phó Tổng tham mưu trưởng Vương Thừa Vũ, Mạc Lâm trong đoàn công tác đột xuất của Cục Tình báo quân sự vào Bộ chỉ huy Miền. Đoàn phối hợp với Phòng 2 của Bộ tư lệnh Miền, tổ chức khai thác tù binh Mỹ phục vụ cho nhiệm vụ chiến đấu. Lại ba lô lên vai, vào đến đất Lộc Ninh. Phòng 2 của Bộ tư lệnh Miền đóng trong một khu rừng thưa,

01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Sau vài tháng công việc trên giao đã hoàn thành, đoàn lên đường ra Hà Nội, thì Mạc Lâm được Trưởng Phòng 2 thông báo ở lại tiếp tục công tác.

Đầu tháng 3 năm 1975, Tổng Tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng đang ở Tây Nguyên gọi Mạc Lâm ra gấp, tham gia chiến dịch.

Nhận lệnh là đi ngay, Mạc Lâm đi xe quân bưu rồi theo đường Hồ Chí Minh lên Tây Nguyên.

Đến Sở chỉ huy chiến dịch, Mạc Lâm đã thấy có một đại đội thuộc Tiểu đoàn 74 trinh sát của Bộ đã có mặt hoạt động ở vùng này. Buổi chiều hôm ấy Mạc Lâm theo Hoàng Dũng - thư ký riêng của Tổng Tham mưu trưởng đến gặp Tổng Tham mưu trưởng nhận nhiệm vụ.

Ngày 10 tháng 3 năm 1975 chiến dịch Buôn Ma Thuật bắt đầu. Ta thắng lớn bắt được rất nhiều tù, hàng binh. Mạc Lâm được lệnh phải khai thác gấp những tù, hàng binh này.

Phó Tổng Tham mưu trưởng Thiếu tướng Lê Ngọc Hiền và Thiếu tướng Vũ Lăng, gặp riêng và nhắc Mạc Lâm khai thác nhanh để báo cáo phục vụ cho chiến dịch. Những vấn đề chính cần tập trung khai thác lúc này là: Người Mỹ đang ở miền Nam làm gì? Dự kiến về khả năng can thiệp của Mỹ? Tình hình ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu về các mặt?...

Tù binh đông lắm, tản mát khắp nơi rất khó khăn trong việc đăng ký. Những người Mỹ mặc thường phục được tách riêng trong một khu rừng rậm, cạnh một dòng suối nhỏ. Khu vực Bộ chỉ huy chiến dịch công việc bận rộn phải hỏi cung suốt ngày đêm. Vào ban đêm, dưới ánh đèn bão cũng chỉ đủ trông rõ mặt người. Mạc Lâm mải mê với công việc, thỉnh thoảng nhờ người lính gác đứng bên cạnh châm cho điếu thuốc lá.

Những người Mỹ mặc thường phục là nhân viên lãnh sự quán Mỹ, có người vừa lột quân phục khoác áo dân sự tiếp tục công việc giúp chính quyền Thiệu kéo dài chiến tranh Việt Nam. Những tin tức quan trọng ông nắm được sẽ báo cáo lên sỏ chỉ huy tiền phương của Bộ Quốc phòng: Quân lực Việt Nam cộng hòa của Nguyễn Văn Thiệu được Mỹ trang bị nhiều vũ khí đạn được để tiếp tục chống lại nhân dân ta. Nhưng vì là một đội quân đánh thuê chuyên dựa vào sức mạnh vũ khí Mỹ nên từ khi Mỹ rút khỏi miền Nam thì tinh thần rệu rã. Người Mỹ đã buộc phải ra đi chắc chắn sẽ không dám trở lại trong hoàn cảnh khó khăn của quân đội ngụy hiện nay. Họ khẳng định: "Người Mỹ đã quyết tâm ra đi bằng mọi giá, chắc chắn sẽ không quay trở lại trong giờ phút tối tăm này. Xin cam đoan với các ông như vậy! Tình huống các ông đánh vào Sài Gòn cũng thế! "Phi Mỹ hóa chiến tranh" là phải thế.

Cùng với mấy người Mỹ mặc thường phục có một người Việt Nam. Mạc Lâm giao cho người Việt Nam này giúp việc lấy cơm mang nước phục vụ mấy người Mỹ. Ông bảo người giúp việc:

- Anh chỉ được mang cơm nước cho họ sau khi tôi hỏi cung xong.

- Thưa ngài, vâng ạ. - Nói rồi anh ta cùng ngồi nghe Mạc Lâm hỏi cung.

Giờ nghỉ, anh ta đến chắp tay cung kính nói giọng năn nỉ với Mạc Lâm:

- Ngửi mùi thuốc lá, con thèm quá. Con xin ngài một điếu thuốc có được không ạ?

Mạc Lâm cười độ lượng, đẩy bao thuốc về phía anh ta:

- Anh cầm cả đi.

Nghe anh ta nói giọng Sơn Tây, Mạc Lâm hỏi:

- Anh có phải người gốc Sơn Tây không?

Anh ta hoạt bát hẳn lên:

- Thưa, sao ngài biết? Đúng con gốc ngoài Bắc - ở Sơn Tây, theo gia đình vào Nam từ năm 1954.

Mạc Lâm cười vui, rít một hơi thuốc, sảng khoái, giọng chân tình:

- Biết chứ. Tôi người Nghệ An nhưng lấy vợ cũng là người Sơn Tây quê gốc nhà cậu đấy.

Thấy Mạc Lâm cỏi mở dễ gần, anh ta nói nhanh:

- Thưa ngài, con thực sự cảm phục ngài. Mấy hôm nay ngồi nghe, ngài hỏi những chuyện lớn cả. Chắc là ngài ở nơi Bộ chỉ huy?

Mạc Lâm nghĩ nhanh, thằng này không chỉ biết đưa cơm nước cho bọn Mỹ! Ông nghe anh ta nói tiếp:

- Thưa ngài, những điều ngài hỏi con biết.

Thì ra, anh ta cũng là tình báo Mỹ. Anh ta vừa từ Sài Gòn lên Tây Nguyên, đến Buôn Ma Thuật kiểm tra tình hình. Theo ý kiến của quân đội Sài Gòn thì trong năm 1975, Việt cộng chỉ có thể đánh một vài điểm nhỏ chưa có khả năng đánh lớn như năm 1972. Cho nên khi ta đánh chiếm Buôn Ma Thuột anh ta bị bắt cùng với mấy nhân viên lãnh sự quán Mỹ. Nhiệm vụ chính của anh ta là theo dõi về mạng lưới tình báo. Qua anh ta, Mạc Lâm biết được mạng lưới tình báo địch cài cắm trong vùng ta mới giải phóng để có kế hoạch bóc dỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn