NHỮNG TƯỢNG ĐÀI SỐNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG: BẢN HÙNG CA KHÔNG MỎI CỦA CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên da thịt giang sơn đã được chữa lành bằng màu xanh của ruộng đồng và sự nguy nga của những công trình hiện đại. Thế nhưng, có một thứ không bao giờ phai nhạt theo thời gian, đó chính là khí chất và phẩm giá của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Bước ra khỏi khói lửa bom đạn, những người chiến sĩ năm xưa nay tóc đã bạc phơ, da đã mồi, nhưng họ không chọn cách nghỉ ngơi. Họ mang theo tinh thần kiên trung của người lính vào trận tuyến thời bình, tiếp tục cống hiến trí tuệ, xương máu và lòng nhân ái để xây dựng đất nước. Họ chính là những cựu chiến binh – những tượng đài sống, những chứng nhân lịch sử đang ngày ngày dệt nên những câu chuyện phi thường giữa đời thường.
Nếu thế giới tự hào về những phi công được đào tạo bài bản qua các học viện danh tiếng, thì Việt Nam có một huyền thoại độc nhất vô nhị: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, Đại tá Nguyễn Văn Bảy (bác Bảy Bảy) – người phi công xuất thân từ nông dân, chưa học hết lớp 7 đã lái tiêm kích MiG-17 bắn rơi 7 máy bay hiện đại của Mỹ.
Huyền thoại bầu trời: Khác với các chiến đấu cơ siêu thanh như MiG-21, chiếc MiG-17 của bác Bảy cũ kỹ và chậm chạp hơn nhiều so với "Thần sấm", "Con ma" của Mỹ. Thế nhưng, bằng lối đánh "đoản binh thắng trường trận", bác đã áp dụng nghệ thuật bay thấp, áp sát và tấn công bất ngờ ở cự ly chỉ vài trăm mét. Bác là một trong số ít phi công đạt danh hiệu "Ace" thế giới.
Lão nông tri điền thời bình: Sau khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, cựu chiến binh Nguyễn Văn Bảy từ bỏ phố thị, trở về quê nhà Lai Vung (Đồng Tháp) vứt bỏ giày tây, xắn quần lội ruộng, đào ao thả cá, trồng sen. Vị anh hùng từng làm kinh hoàng phi công Mỹ lại trở thành một ông già Nam Bộ chất phác, sống chan hòa với xóm làng cho đến khi qua đời vào năm 2019.
Trận chiến của người chiến sĩ không chỉ có tiếng súng nổ trên chiến trường, mà còn là cuộc đấu trí nghẹt thở trong lòng địch. Đó là cuộc đời của Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Đức Trí (bí danh Vũ Tổng) – người chiến sĩ tình báo huyền thoại của cụm tình báo H67.
Ván bài lật ngửa: Dưới vỏ bọc là một sĩ quan cao cấp trong bộ máy chính quyền Sài Gòn, ông đã mưu trí thu thập hàng loạt tài liệu mật, kế hoạch hành quân và bản đồ tác chiến của địch để gửi về chiến khu. Những thông tin tình báo vô giá của ông đã giúp quân ta bẻ gãy nhiều cuộc càn quét lớn, bảo vệ an toàn cho các cơ quan đầu não cách mạng.
Giữ vẹn lòng trung kiên: Sau ngày giải phóng, ông trở về với thân phận thật của mình, tiếp tục công tác trong ngành an ninh quân đội. Khi trở thành cựu chiến binh, ông sống một cuộc đời vô cùng lặng lẽ, khiêm nhường tại TP.HCM. Ông từ chối nói về những chiến công cá nhân, mà luôn dành thời gian để viết về những người đồng đội tình báo đã ngã xuống trong thầm lặng, không một tấm bia mộ, không một dòng tên.
Trong số những cựu chiến binh trở về từ cuộc chiến, Đại tá, Họa sĩ, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Duy Ứng là biểu tượng ngời sáng cho ý chí "tàn nhưng không phế".
Khoảnh khắc bất tử: Ngày 28/4/1975, tại cửa ngõ Sài Gòn, một quả đạn pháo của địch nổ gần khiến người chiến sĩ trinh sát Lê Duy Ứng bị hỏng cả hai mắt. Giữa ranh giới sinh tử, trong bóng tối đang ập đến, ông đã dùng ngón tay chấm dòng máu chảy ra từ đôi mắt mình để vẽ bức chân dung Bác Hồ trên nền cờ Tổ quốc cùng dòng chữ: "Ánh sáng niềm tin! Con nguyện dâng hiến vẹn tròn đời mình cho Tổ quốc".
Trận chiến ánh sáng thời bình: Sau chiến tranh, dù vĩnh viễn mất đi ánh sáng (sau này được mổ ghép phục hồi một phần mắt phải), người thương binh hạng 1/4 ấy vẫn không ngừng sáng tác. Ông đã cho ra đời hàng ngàn bức tranh, bức tượng điêu khắc có giá trị nghệ thuật cao. Ông dùng nghệ thuật để kể lại câu chuyện chiến tranh, truyền nghị lực sống cho những người khuyết tật và các thế hệ trẻ Việt Nam.
Những người cựu chiến binh như bác Nguyễn Văn Bảy, bác Vũ Tổng hay họa sĩ Lê Duy Ứng, dù ở những vị trí và hoàn cảnh khác nhau, nhưng họ đều có chung một "dòng máu" – dòng máu của lòng yêu nước và sự tận hiến. Họ đã đi qua chiến tranh bằng xương máu, và đi qua thời bình bằng danh dự và trách nhiệm. Thời gian có thể làm bạc thêm mái đầu của họ, nhưng không thể làm phai mờ những chiến công và phẩm chất cao đẹp. Họ chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là tấm gương sáng ngời để thế hệ hôm nay soi mình, tiếp tục vững bước trên con đường xây dựng một Việt Nam hùng cường và thịnh vượng.


