Những ước mơ dang dở
Câu chuyện viết về Những ước mơ dang dở của những người lính đã ngã xuống khi vẫn đang mang trong mình những ước mơ, dự định...
Một ngày tháng Bảy năm 1972, trận bom rải thảm của giặc Mỹ xuống tọa độ lửa ngã ba Đồng Lộc đã vĩnh viễn chôn vùi thanh xuân của mười cô gái TNXP. Khói bom tan đi, chỉ còn lại khoảng trời rực đỏ và những ước mơ mãi mãi nằm lại dưới lũng sâu.Trong số họ, mỗi người mang theo một hoài bão giản dị nhưng cháy bỏng của tuổi đôi mươi. Cúc ước ao sau ngày chiến thắng sẽ trở về thi vào trường Sư phạm, trở thành cô giáo làng đứng trên bục giảng. Tần lại mong ước được dệt tiếp mối tình quê với anh bộ đội đang chiến đấu ở chiến trường Nam Bộ, mơ về một đám cưới bình dị có tiếng cười trẻ thơ. Còn nhỏ Hường, cô gái út ít hay cười, chỉ mong một lần được thắt lại chiếc băng đô màu xanh lá mà mẹ mới gửi vào chiến trường.Họ đã sống, lao động và chiến đấu với tinh thần "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc". Đêm đêm, dưới ánh pháo sáng gắt gao và tiếng gầm rú của máy bay địch, những bàn tay con gái vốn chỉ quen cầm kim, cầm cuốc ở làng quê nay kiên cường bám trụ, san lấp hố bom để những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn kịp giờ ra tiền tuyến. Họ cười đùa giữa hai trận bom, hát vang giữa ngàn đại bác, dùng sự lạc quan làm vũ khí đối đầu với cái chết.Thế nhưng, quả bom định mệnh chiều hôm ấy đã dập tắt tất cả. Trận địa lặng đi. Đồng đội đào bới trong đất đá gào xé tên các cô, nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió ngàn rít qua khe núi. Mười đóa hoa trinh liệt đã ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi.Chiến tranh rồi sẽ qua đi, đất nước sẽ hòa bình, những mái trường sẽ mọc lên và những giảng đường sẽ chật kín sinh viên. Nhưng ước mơ của Cúc, của Tần, của mười cô gái ấy sẽ mãi dừng lại ở tuổi hai mươi, hóa thành mầm xanh hòa vào đất mẹ, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời hoa lửa oanh liệt và kiêu hùng.



