Những vần thơ đi theo năm tháng
Giờ đây, khi đã về hưu, rời xa những năm tháng khói lửa, cựu chiến binh Đỗ Văn Thống trở lại với niềm vui giản dị là làm bạn cùng con chữ. Cuốn nhật ký xuyên qua lửa đạn cũng trở thành nguồn cảm hứng lớn nhất để ông viết nên tập thơ tự sự về cuộc đời mình mang tên “Chuyện đời tôi”. “Càng có tuổi, người ta lại hay nhớ về quá khứ. Từng dòng thơ cũng là những hồi ức đẹp đẽ mà tôi muốn nhắc nhở bản thân phải trân trọng, gìn giữ. Tôi viết để không quên, và cũng để con cháu sau này hiểu ra giá trị của cuộc sống, biết ơn những thành quả mà thế hệ đi trước đã hy sinh để lại”.
Tập thơ “Chuyện đời tôi” là những suy ngẫm, chiêm nghiệm của chính tác giả trong suốt một chặng đường dài 65 năm. Theo nhà thơ Quang Hoài (Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) chia sẻ: “Đây là một tập tự truyện phục sinh sống động quá khứ của một con người với những rủi may và trải nghiệm khắc nghiệt để tồn tại và vươn lên bằng cảm xúc của một tâm hồn thơ chân thực và cảm động”.
Lặng lẽ lật từng trang giấy, những dòng thơ in dấu thời gian đã ngay lập tức cuốn chúng tôi vào một phần lịch sử hào hùng: Trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Tại nơi chiến trường khốc liệt ấy, biết bao người con ưu tú của Tổ quốc đã nằm lại. Máu và xương của các anh đã hòa vào lòng đất mẹ, tan vào nhịp chảy miên man của dòng sông Thạch Hãn năm nào.
“Cách căn cứ địch không xa
Nhưng tiếp cận được rất là hiểm nguy
Máy bay địch vẫn ầm ì
Quần đảo mọi lúc không khi nào ngừng
Dưới đất pháo bắn vô chừng
Bom mìn địch rải lung tung khắp đồi”
Nâng niu tấm ảnh kỷ niệm ngày nhập ngũ của lớp Vật lý K14 trong tập thơ, đôi bàn tay của ông run run lướt trên khuôn mặt từng người đồng đội cũ, kể lại những năm tháng không thể nào quên. Trong tấm ảnh đã úa màu, nhiều chi tiết đã bị phai nhạt, thế nhưng, nụ cười trên môi những người lính trẻ vẫn không bao giờ tắt. Ông nghẹn ngào chỉ vào tấm ảnh, giới thiệu cho chúng tôi từng gương mặt. Có những đồng đội đã hy sinh nơi chiến trường ác liệt, có người lại trở thành thương binh, mang theo nỗi đau mất mát đến hết một đời người.
“Thành Cổ một bản tráng ca
Bi hùng, hào sảng vang xa muôn đời
Quảng Trị - ký ức trong tôi
Đỉnh cao trải nghiệm cuộc đời tồn sinh...”
(Trích “Chuyện đời tôi” - Tác giả: Đỗ Văn Thống)
Ở tuổi ngoài bảy mươi, người cựu chiến binh ấy vẫn kiên trì cầm bút, viết tiếp câu chuyện cuộc đời. Giữa nhịp sống bình yên của Hà Nội, ông Đỗ Văn Thống vẫn lặng lẽ ngồi bên chiếc bàn làm việc quen thuộc, nhẹ nhàng lật từng trang nhật ký năm xưa, tiếp tục cuộc hành trình viết về cuộc đời của mình qua từng trang thơ./.



