Những vạt nắng trong miền khói lửa
Những vạt nắng trong miền khói lửa
NHỮNG VẠT NẮNG TRONG MIỀN KHÓI LỬA
Chương 1: Bản giao hưởng của đá và bụi
Trường Sơn năm 1971.
Cái nắng tháng Ba ở vùng chảo lửa này không chỉ là nhiệt độ; nó là một thứ thực thể có thể chạm vào được, đặc quánh và mang mùi của lá khô đại ngàn quyện với mùi thuốc súng. Khi những chiếc xe vận tải quân sự "không kính" gầm rú bò qua trọng điểm, bụi đỏ bốc lên như những đám mây, nhuộm kín những gương mặt trẻ măng thành một màu đất nung đồng nhất.
Nhiên đứng trên đỉnh đồi, tay cầm chiếc cờ hiệu đã sờn rách ở mép. Cô là tiểu đội trưởng tiểu đội thanh niên xung phong số 4, những cô gái "chân yếu tay mềm" nhưng có đôi tay chai sần vì cuốc xẻng và đôi mắt sáng quắc dưới ánh nắng chói chang. Ở tuổi hai mươi, khái niệm về "cái đẹp" đối với Nhiên không phải là son phấn, mà là một đoạn đường vừa được thông sau trận bom tọa độ, hay một đêm trăng thanh bình hiếm hoi không có tiếng gầm rú của máy bay B-52.
Nhiên lấy trong túi áo ra một cuốn sổ tay nhỏ. Đó là vật bất ly thân của cô. Thay vì viết nhật ký bằng lời, Nhiên vẽ. Cô có một nhãn quan đặc biệt về bố cục và ánh sáng. Trong sổ là những nét vẽ chì gầy guộc nhưng sắc sảo: một tán cây xà nu bị mảnh bom chém ngang, một dáng người vác đá in bóng xuống vực sâu, hay đơn giản là vệt nắng chiều hắt qua tán lá cháy sém, tạo thành những dải màu tương phản mạnh mẽ giữa vàng rực và đen thẫm.
— "Nhiên ơi! Xe đến kìa!" — Tiếng Lan, cô bạn thân nhất của Nhiên, hét vang từ phía dưới con dốc.
Nhiên vội vã cất cuốn sổ, cầm chắc lá cờ. Từ phía khúc cua tử thần, một đoàn xe vận tải xuất hiện. Những chiếc Zil-130 bám đầy bùn đất, lầm lũi tiến vào trọng điểm như những con quái vật sắt dũng cảm.
Chương 2: Cuộc gặp gỡ bên bờ vực
Đoàn xe dừng lại để kiểm tra trước khi vượt qua đoạn đường vừa bị đánh phá đêm qua. Bước xuống từ cabin của chiếc xe dẫn đầu là một anh lính trẻ, dáng người cao gầy, khoác chiếc áo trấn thủ bạc màu. Tên anh là Khánh.
Khánh tiến về phía Nhiên, lau vệt dầu mỡ trên trán, mỉm cười:
— "Chào đồng chí chỉ huy. Đường xá hôm nay "ngọt" chứ?"
Nhiên không cười, cô chỉ vào đoạn cua gấp khúc phía trước:
— "Vừa san xong lúc bốn giờ sáng. Bom bi vẫn còn có thể sót lại ở hai bên sườn. Anh nhắc anh em đi bám sát tim đường, đừng có thấy nắng đẹp mà lấn ra mép vực."
Khánh nheo mắt nhìn theo hướng tay Nhiên chỉ. Anh chợt nhìn thấy cuốn sổ thò ra từ túi áo cô.
— "Cô vẽ à? Tôi nhìn thấy màu chì trên tay cô."
Nhiên hơi bối rối, vội kéo vạt áo che đi:
— "Vẽ bậy lúc chờ xe thôi. Các anh đi nhanh đi, kẻo lát nữa "thần sấm" lại tới hỏi thăm."
Khánh không đi ngay. Anh lấy từ trong túi ngực ra một mẩu bút chì màu xanh dương đã mòn vẹt, đưa cho Nhiên:
— "Của một anh bạn họa sĩ ở đơn vị tôi gửi lại trước khi hy sinh. Tôi không biết vẽ, để trong túi chỉ tổ phí. Tặng cô đấy, để trong sổ của cô có thêm màu của bầu trời."
Nhiên khựng lại. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Khánh. Trong giây phút ấy, dường như tiếng bom nổ từ phía xa chỉ còn là âm thanh nền mờ nhạt. Trước mắt cô là một chàng trai có nụ cười tỏa nắng, và trên tay cô là một mẩu bút chì mang màu xanh hy vọng giữa một vùng đất chỉ có màu xám của tro tàn và đỏ của máu.
Chương 3: Thời hoa lửa rực rỡ
Những ngày sau đó, đoạn đường của tiểu đội Nhiên trở thành "tọa độ chết". Địch đánh phá điên cuồng để cắt đứt mạch máu giao thông. Đêm nào các cô gái cũng thức trắng để san lấp hố bom.
Nhiên dùng mẩu bút chì màu xanh của Khánh để vẽ những gì cô thấy. Cô không vẽ sự bi thương. Cô vẽ những đóa hoa rừng nở trên miệng hố bom. Cô vẽ những ánh sao sáng đến nhức nhối trên bầu trời Trường Sơn mà không một ống kính máy ảnh nào có thể thu lại hết cái thần thái ấy. Đối với Nhiên, hội họa là cách cô giữ lại phần người, phần lãng mạn giữa cuộc chiến khốc liệt.
Một chiều nọ, đoàn xe của Khánh lại đi qua. Lần này, họ dừng lại lâu hơn vì phải chờ công binh phá bom nổ chậm.
Khánh ngồi bệt xuống cạnh Nhiên bên một tảng đá lớn.
— "Nếu hết chiến tranh, cô định làm gì?" — Khánh hỏi, mắt nhìn về phía những dải mây tím ngắt phía chân trời.
Nhiên im lặng hồi lâu rồi đáp:
— "Tôi muốn đi học vẽ. Tôi muốn vẽ lại những gương mặt của chị em mình ở đây. Những gương mặt không có bụi đường, chỉ có nụ cười. Còn anh?"
Khánh cười, một nụ cười pha chút phong trần:
— "Tôi sẽ lái xe chở cô đi khắp đất nước để cô vẽ. Tôi thích cách cô nhìn cuộc đời qua những mảng màu. Cô biết không, giữa cái chiến trường sặc mùi cháy nổ này, thấy cô cầm bút vẽ, tôi cảm thấy cái chết chẳng có gì đáng sợ cả. Nó giống như một sự khẳng định rằng cái đẹp vẫn luôn tồn tại."
Họ chưa kịp nói thêm điều gì thì tiếng còi báo động vang lên. Tiếng rít xé toạc bầu trời của máy bay phản lực báo hiệu một trận oanh tạc mới.
— "Khánh! Lên xe ngay!" — Nhiên hét lớn.
Khánh nhảy vọt lên cabin, chỉ kịp vẫy tay chào Nhiên qua cái cửa sổ không kính. Chiếc xe lao đi trong màn khói bụi đỏ lựng, để lại sau lưng những tiếng nổ rung chuyển cả mặt đất.
Chương 4: Đêm của những vì sao rụng
Đêm đó, trận địa rung chuyển. Pháo sáng rực trời khiến đêm đen trở nên sáng một cách quái đản, thứ ánh sáng xanh xao và lạnh lẽo. Tiểu đội của Nhiên nhận lệnh thông đường bằng mọi giá để đoàn xe chở đạn kịp ra tiền tuyến trước bình minh.
"Sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất" — Khẩu hiệu vang lên trong tiếng cuốc xẻng va vào đá khô khốc.
Nhiên đứng giữa trọng điểm, tay cầm đèn tín hiệu. Bom rơi xung quanh. Đất đá bắn lên tung tóe. Một quả bom nổ gần khiến Nhiên bị hất văng xuống hố. Tai cô ù đi, miệng đầy vị mặn của máu và đất. Trong cơn mê man, cô thấy lại hình ảnh những vệt nắng trên dốc núi, thấy mẩu bút chì màu xanh và nụ cười của Khánh.
Cô gượng dậy, bò lên mặt đất. Xung quanh cô là những người đồng đội đang gào thét tên nhau. Lan nằm đó, cánh tay đẫm máu nhưng vẫn nắm chặt chiếc xẻng. Nhiên nghiến răng, cô cầm lấy lá cờ hiệu, đứng hiên ngang giữa làn khói đạn để làm cọc tiêu sống cho xe qua.
Những chiếc xe lao vun vút qua. Mỗi khi một chiếc xe qua an toàn, Nhiên lại thấy tim mình thắt lại một nhịp. Cô tìm kiếm chiếc xe dẫn đầu quen thuộc. Và rồi nó đến.
Chiếc Zil của Khánh lao qua trong ánh pháo sáng. Khói đen kịt bốc ra từ nắp capo. Khánh nhìn thấy Nhiên, anh hét lên điều gì đó nhưng tiếng động cơ và tiếng bom đã nuốt chửng lời anh. Anh chỉ kịp giơ tay ra ngoài cửa sổ, ngón cái hướng lên trời — một ký hiệu của sự bình an và quyết tâm.
Đó là lần cuối cùng Nhiên nhìn thấy Khánh trong tư thế ấy.
Chương 5: Bức tranh còn dang dở
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của rừng già, đoạn đường đã thông hoàn toàn. Nhưng cái giá phải trả là sự im lặng đến đáng sợ của núi rừng.
Nhiên ngồi bên mép đường, bộ quần áo thanh niên xung phong đã rách mướp. Cô mở cuốn sổ tay ra. Trang giấy trắng tinh khôi đêm qua giờ đã dính những vết máu khô thấm từ túi áo.
Cô cầm mẩu bút chì màu xanh, bắt đầu vẽ. Cô không vẽ cảnh tan hoang của trận bom. Cô vẽ một đoàn xe đang đi về phía mặt trời. Ánh sáng trong tranh của cô không phải là ánh sáng tử khí của pháo sáng, mà là ánh sáng rực rỡ của ngày chiến thắng, nơi những người lính và những cô gái thanh niên xung phong gặp lại nhau giữa một rừng hoa thực sự, chứ không phải "hoa lửa".
Nhiên vẽ say sưa, như thể nếu cô ngừng tay, những ký ức về Khánh và đồng đội sẽ tan biến như làn khói.
Một người lính công binh đi qua, dừng lại nhìn bức tranh của Nhiên rồi thở dài:
— "Cô vẽ đẹp quá. Nhưng đoàn xe đêm qua... chiếc dẫn đầu bị trúng bom từ trường ở dốc bên kia. Anh lái xe hy sinh rồi, nhưng anh ấy vẫn cố lái xe vào sát vách đá để không làm tắc đường của anh em phía sau."
Cây bút chì trên tay Nhiên khựng lại. Một giọt nước mắt rơi xuống, làm nhòe đi một mảng màu xanh trên trang giấy. Nhưng cô không gục ngã. Cô lau nước mắt bằng bàn tay đầy bụi đất, tiếp tục tô đậm thêm màu xanh của bầu trời trên bức tranh.
Chương 6: Vĩ thanh - Màu của thời gian
Nhiều năm sau, tại một triển lãm mỹ thuật lớn ở Hà Nội.
Người ta đứng rất đông trước một bức tranh mang tên "Hoa Lửa". Đó không phải là một bức họa hoành tráng với khổ lớn, mà là một bức phác thảo nhỏ được đóng khung trang trọng. Bức tranh vẽ một người lính ngồi trên cabin xe tải, ánh mắt nhìn xa xăm, và bầu trời phía sau anh có một màu xanh rất lạ — màu xanh của một mẩu bút chì đã cũ.
Tác giả của bức tranh, một nữ họa sĩ tóc đã bạc, đứng lặng lẽ ở một góc phòng. Bà không nhìn vào bức tranh, bà nhìn vào những bạn trẻ đang xì xào bàn tán về "vẻ đẹp vintage" hay "bố cục điện ảnh" của tác phẩm.
Bà mỉm cười. Họ nhìn thấy nghệ thuật, còn bà nhìn thấy tuổi trẻ. Bà nhìn thấy những vệt nắng gắt trên đỉnh đồi Trường Sơn, nhìn thấy những cô gái tuổi đôi mươi dám dùng thân mình làm cọc tiêu cho xe qua, và nhìn thấy một lời hứa lái xe đưa bà đi khắp đất nước chưa kịp thực hiện.
Thời hoa lửa đã qua đi, nhưng những gam màu ấy thì không bao giờ nhạt phai. Chúng nằm lại trên những trang sổ tay dính máu, trong những mẩu bút chì màu xanh quý giá, và trong trái tim của những người đã đi qua miền khói lửa để giữ lại màu xanh cho bầu trời hôm nay.
Thông điệp từ câu chuyện: Chiến tranh có thể tàn phá vạn vật, nhưng không thể hủy diệt cái đẹp và khát vọng sáng tạo của con người. Những người trẻ tuổi năm ấy đã sống một cuộc đời rực rỡ nhất, như những "đóa hoa lửa" nở rộ giữa đêm đen, để lại ánh sáng dẫn đường cho những thế hệ mai sau.



