NHỮNG VẾT GHẺ LỞ THỜI LÍNH
NHỮNG VẾT GHẺ LỞ THỜI LÍNH
NHỮNG VẾT GHẺ LỞ THỜI LÍNH
Tôi là Lê Văn Trường. Nhắc đến đời lính, người ta thường nhớ đến hành quân, thao trường, những đêm gác lạnh hay bữa cơm độn sắn. Nhưng với tôi, có một kỷ niệm rất khó quên, đó là những ngày bị hắc lào, ghẻ lở trong đơn vị – một chuyện tưởng nhỏ, nhưng lại là nỗi khổ âm thầm của nhiều người lính thời ấy.
Những năm đó, đơn vị tôi đóng quân trong rừng sâu. Khí hậu nóng ẩm, mưa nắng thất thường. Quần áo ít, mỗi người chỉ có vài bộ, mặc đi mặc lại. Tắm giặt cũng không thường xuyên, có khi cả tuần mới được xuống suối một lần. Ban ngày hành quân, mồ hôi đầm đìa; ban đêm ngủ võng, sương rừng thấm lạnh. Chính trong điều kiện ấy, bệnh ngoài da bắt đầu xuất hiện.
Ban đầu chỉ là ngứa ngáy ở bẹn và sau lưng. Tôi nghĩ chắc do mồ hôi với côn trùng cắn nên không để ý. Nhưng vài ngày sau, da bắt đầu đỏ lên, tròn tròn, ngứa dữ dội, nhất là ban đêm. Gãi nhiều thì rát, mà không gãi thì không chịu nổi. Nhìn quanh mới thấy không chỉ mình tôi, mà nhiều anh em trong tiểu đội cũng bị y như vậy.
Bệnh hắc lào, ghẻ lở trong lính không ai nói to, nhưng ai cũng hiểu. Ngại, nhưng chẳng biết làm sao. Thuốc men lúc đó rất thiếu. Có được tuýp thuốc bôi là quý lắm, phải dùng chung, mỗi người một chút. Có khi không có thuốc, anh em chỉ biết đun nước lá rừng, nước chè đặc hay lá khế để rửa, mong đỡ ngứa phần nào.
Những đêm nằm võng, mồ hôi ra lại ngứa, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Gãi thì sợ toét da, nhiễm trùng, mà không gãi thì ngứa như kiến bò khắp người. Có đêm, tôi chỉ mong trời mau sáng để còn được đứng dậy, vận động cho quên đi cảm giác khó chịu ấy.
Khổ nhất là khi hành quân dài ngày. Quần áo ướt mồ hôi rồi lại khô, cọ vào vết bệnh càng rát. Mỗi bước đi đều khó chịu, nhưng không ai dám kêu. Người lính quen chịu đựng, quen giấu nỗi đau cho riêng mình. Chỉ đến khi dừng chân nghỉ, anh em mới nhìn nhau cười gượng, hỏi nhỏ: “Mày có đỡ chưa?” – câu hỏi giản dị mà đầy cảm thông.
Giữa những ngày bệnh tật ấy, điều khiến tôi nhớ nhất là tình đồng đội. Có anh nhường phần thuốc bôi của mình cho tôi vì thấy tôi gãi đến trầy da. Có người chỉ tôi cách phơi quần áo lên cao cho nhanh khô, hạn chế ẩm. Những việc nhỏ thôi, nhưng giữa rừng sâu, nó ấm lòng lắm.
Dần dần, nhờ giữ vệ sinh tốt hơn, có thêm thuốc từ trên cấp xuống, bệnh của tôi cũng thuyên giảm. Những vết hắc lào mờ dần, ghẻ lở khô lại. Tuy vẫn để lại vài vết sẹo mờ, nhưng với tôi, đó là dấu vết của một thời lính gian khó.
Bây giờ, khi đã rời xa quân ngũ, cuộc sống đủ đầy hơn, nghĩ lại những ngày bị bệnh ngoài da trong rừng, tôi không còn thấy khổ nữa. Tôi chỉ thấy thương người lính ngày ấy – thiếu thốn đủ bề nhưng vẫn kiên cường, vẫn lạc quan, vẫn sát cánh bên nhau.
Những vết ghẻ lở rồi cũng lành, nhưng ký ức về sự chịu đựng và tình đồng đội trong những ngày bệnh tật thì còn mãi trong tôi. Đó là một phần rất thật, rất đời của quân ngũ, giúp tôi hiểu rằng: làm lính không chỉ là cầm súng, mà còn là học cách vượt qua những gian nan thầm lặng nhất.



