Bài viết

NHỮNG VẾT SẸO THỜI GIAN VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH

Ký ức của Mẹ là bảo tàng sống – Nơi nhắc nhở chúng ta về giá trị vô giá của hai chữ Độc Lập.

TP. Hồ Chí Minh14/06/2026Đỗ Thị Hoa - Tổ 5 DLU1232 (Đoàn trường Đại học Sài Gòn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG VẾT SẸO THỜI GIAN VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH: CẢM NHẬN TỪ CHUYẾN THĂM CÁC MẸ TẠI BÌNH THUẬN

Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong những trang sách giáo khoa thơm mùi mực mới, cũng không nằm ở những con số thống kê khô khan. Lịch sử ấy nằm trong đôi bàn tay gầy guộc, trong ánh mắt đục mờ của những người phụ nữ đã đi qua gần một thế kỷ bão giông. Đọc bài viết trên Báo Đại Đoàn Kết về chuyến thăm hỏi các Mẹ Việt Nam Anh hùng tại tỉnh Bình Thuận nhân kỷ niệm 77 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, tôi chợt thấy lòng mình thắt lại trước một sự thật: Hòa bình chưa bao giờ là miễn phí.

Nỗi đau không tuổi và sự hy sinh thầm lặng giữa thời bình

Câu chuyện về Mẹ Đoàn Thị Sâm (sinh năm 1926) và Mẹ Phạm Thị Hồng (sinh năm 1928) khiến bất cứ ai cũng phải nghiêng mình. Ở tuổi gần trăm, khi hầu hết chúng ta đều mong muốn một sự an yên, tự tại, thì các Mẹ vẫn đang sống cùng những ký ức chưa bao giờ nguội tắt. Hơn hai phần ba cuộc đời các Mẹ là những cuộc tiễn đưa không có ngày trở về.

Chiến tranh khốc liệt không chỉ lấy đi thanh xuân, mà còn để lại những khoảng trống mênh mông trong gian bếp, dưới mái hiên nhà. Với các Mẹ, nỗi đau không có tuổi. Dù đất nước đã sang trang, dù phố xá đã lên đèn rực rỡ, nhưng trong thẳm sâu tâm hồn, tiếng bom đạn năm xưa và bóng dáng người thân hy sinh vì độc lập dân tộc vẫn như vừa mới hôm qua. Sự hy sinh của các Mẹ không chỉ nằm ở những năm tháng kháng chiến, mà nó kéo dài suốt mấy mươi năm thời bình qua sự chịu đựng cô đơn và nỗi nhớ thương đằng đẵng. Đó là một thứ "hy sinh tĩnh lặng" nhưng vô cùng vĩ đại.

Đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” – Sợi dây kết nối quá khứ và tương lai

Hình ảnh các lãnh đạo địa phương ân cần thăm hỏi, trò chuyện cùng các Mẹ không chỉ đơn thuần là một hoạt động hành chính hay nghi lễ thường niên. Đó là biểu tượng của đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” – sợi chỉ đỏ xuyên suốt chiều dài lịch sử dân tộc.

Trong không gian ấm cúng ấy, những khoảng cách về thế hệ như bị xóa nhòa. Việc tri ân không chỉ là trao đi những phần quà, mà là để khẳng định một giá trị nhân văn sâu sắc: Xã hội hôm nay không bao giờ quên những người đã đặt những viên gạch đầu tiên cho nền hòa bình. Sự hiện diện của các Mẹ giữa lòng đời thường hôm nay chính là lời nhắc nhở sống động nhất về giá trị của tự do. Các Mẹ như những "bảo tàng sống", lưu giữ linh hồn của một thời đại hào hùng mà gian khổ, giúp thế hệ sau soi mình vào đó để biết sống sao cho xứng đáng.

Trách nhiệm của thế hệ trẻ: Từ xúc động đến hành động

Đối với thế hệ trẻ sinh ra khi đất nước đã im tiếng súng, hòa bình đôi khi được coi là một điều hiển nhiên như không khí để thở. Nhưng qua câu chuyện của Mẹ Sâm, Mẹ Hồng, chúng ta chợt nhận ra rằng mỗi giây phút bình yên mình đang có đều được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả cuộc đời của những người mẹ Việt Nam.

Tìm hiểu và chia sẻ những câu chuyện nhỏ như thế này chính là cách để chúng ta giữ gìn "tế bào ký ức" của dân tộc. Nhưng biết ơn thôi là chưa đủ. Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay là phải biến lòng biết ơn ấy thành hành động thực tế. Sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội; không ngừng cống hiến chất xám và sức trẻ để xây dựng Tổ quốc giàu mạnh – đó mới là cách tri ân thiết thực nhất. Chúng ta xây dựng tương lai không phải để lãng quên quá khứ, mà để chứng minh rằng sự hy sinh của cha anh và của các Mẹ là hoàn toàn xứng đáng.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những "vết thương lòng" của các Mẹ vẫn cần được xoa dịu bằng tình yêu thương của cả cộng đồng. Nguyện chúc các Mẹ luôn mạnh khỏe, trường thọ để tiếp tục là chỗ dựa tinh thần, là ngọn hải đăng dẫn lối cho lớp lớp con cháu về lòng yêu nước và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG VẾT SẸO THỜI GIAN VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa