Những vết thương không lành
Chú quê ở Hậu Giang 2, xã Tân Hòa, xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, thuê mướn mọi việc để sống, nghèo khó nên chỉ mới lớp 4, lớp 5 chú phải từ bỏ ước mơ học tập của mình, chú bước ra từ một vùng quê còn nghèo khó. Năm 1986, chú lên đường nhập ngũ , đơn vị chủ quản là Tỉnh đội An Giang, rồi được điều động sang làm nhiệm vụ tại tỉnh Prey Veng (Campuchia). Chú kể, ngày đó lính trẻ ai cũng nghèo, nhưng giàu tình cảm. “Tụi tao cùng ăn, cùng ở, cùng chiến đấu. Một miếng cơm cũng chia đôi
Câu chuyện: Những vết thương không lành
Có những vết thương theo thời gian sẽ liền da, nhưng cũng có những vết thương âm thầm ở lại, không bao giờ lành. Chúng nằm sâu trong ký ức, trong những giấc ngủ chập chờn, trong những đêm trở gió khiến lòng người đau nhói. Câu chuyện của chú Nguyễn Văn Thuận – một người lính từng làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia – là một câu chuyện như thế.
Một buổi chiều, khi ánh nắng đã nhạt dần sau những lùm cây, tôi có duyên được gặp chú và trò chuyện cùng chú. Không gian quê yên bình, gió thổi nhẹ qua hàng tre, xa xa là con đường đê thẳng tắp dẫn về nhà. Trong khung cảnh ấy, câu chuyện về một thời chiến tranh như chậm rãi mở ra.
Chú quê ở Hậu Giang 2, xã Tân Hòa, xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, thuê mướn mọi việc để sống, nghèo khó nên chỉ mới lớp 4, lớp 5 chú phải từ bỏ ước mơ học tập của mình, chú bước ra từ một vùng quê còn nghèo khó. Năm 1986, chú lên đường nhập ngũ , đơn vị chủ quản là Tỉnh đội An Giang, rồi được điều động sang làm nhiệm vụ tại tỉnh Prey Veng (Campuchia). Chú kể, ngày đó lính trẻ ai cũng nghèo, nhưng giàu tình cảm. “Tụi tao cùng ăn, cùng ở, cùng chiến đấu. Một miếng cơm cũng chia đôi, một ngụm nước cũng nhường nhau,” chú nói, giọng trầm lại.
Tôi lắng nghe chú kể mà lòng không khỏi xúc động. Chú nhắc đến gần 90 đồng chí, đồng đội cùng lên đường năm ấy. Họ đã cùng nhau vượt qua những ngày hành quân gian khổ, đối mặt với hiểm nguy nơi đất bạn. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã cướp đi nhiều người trong số họ. Chú lặng đi khi nhắc đến những đồng đội đã hy sinh: “Có người hôm qua còn nói cười, hôm sau đã nằm lại… đau lắm cháu ơi.”
Không khí chợt chùng xuống. Tiếng côn trùng bắt đầu vang lên rõ hơn khi chiều dần buông. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khoảng sân. Chú nhìn xa xăm, như đang tìm lại những ký ức đã xa mà chưa bao giờ phai nhạt. Chú kể, ngày trở về, trong gần 90 người chỉ còn lại vài người sống sót, và ai cũng mang thương tích. Riêng chú vẫn còn những mảnh đạn trong người. “Đêm về là đau, nhưng quen rồi. Chỉ có điều, nhớ đồng đội thì không quen được,” chú nói, đôi mắt ánh lên nỗi niềm khó tả.
-Tôi hỏi chú điều gì giúp chú vượt qua tất cả. Chú mỉm cười hiền hậu: “Mình còn sống là may mắn rồi. Phải sống sao cho xứng với những người đã nằm lại.” Trở về quê hương trong vòng tay yêu thương của gia đình và bà con, chú Thuận bắt đầu lại cuộc sống. Dù mang thương tật, chú vẫn kiên trì lao động, chăm chỉ làm ăn, từng bước ổn định kinh tế. Chú luôn tâm niệm: “Tàn nhưng không phế.” Không chỉ lo cho gia đình, chú còn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, góp phần xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.
Khi màn đêm dần buông xuống, câu chuyện cũng khép lại. Tôi ra về trên con đường quen thuộc của quê hương, lòng vẫn còn đọng lại những lời kể của chú. Tôi chợt nhận ra rằng, có những con người rất bình dị, nhưng cuộc đời họ lại mang trong mình những điều lớn lao. Câu chuyện của chú không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là bài học về nghị lực sống, về lòng biết ơn và trách nhiệm. Và hơn hết, đó là lời nhắc: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những vết thương không bao giờ lành.


