NHỮNG VẾT THƯƠNG TRÁI GIÓ TRỞ TRỜI
Câu chuyện nói về những vết thương không còn nhìn thấy, nhưng vẫn âm thầm nhắc nhở người lính về chiến tranh mỗi khi thời tiết đổi thay.
Chiến tranh qua đi, vết thương không còn chảy máu, nhưng nó không biến mất.
Những ngày trời trở gió, cơ thể ông Bùi Văn Chốn như có một chiếc đồng hồ riêng. Trước khi mưa, trước khi rét, các khớp xương bắt đầu đau nhức. Những vết thương cũ âm ỉ, nhói lên từng đợt.
Có những cơn đau không thể gọi tên. Không dữ dội, nhưng kéo dài. Đủ để người ta mệt mỏi, đủ để nhắc rằng chiến tranh chưa bao giờ rời đi hoàn toàn.
Ông quen dần với điều đó. Không than phiền. Không kêu ca. Bởi so với những người đã không trở về, ông biết mình vẫn còn may mắn.
Ông nói:
“Đau để biết mình còn sống.”
Những vết thương trái gió trở trời không chỉ nằm trên thân thể. Có những vết thương nằm trong ký ức – chỉ cần một mùi quen, một âm thanh lạ là lại nhói lên.
Và người lính học cách sống chung với tất cả những điều đó, như đã từng sống chung với bom đạn.



