NHỮNG VẾT TRẦM TRÊN ĐÔI TAY ÔNG – LỜI KỂ TỪ THỜI HOA LỬA
NHỮNG VẾT TRẦM TRÊN ĐÔI TAY ÔNG – LỜI KỂ TỪ THỜI HOA LỬA
Trong cái nắng hanh vàng của những ngày tháng Tư, đi bộ dạo quanh Quảng Trường Võ Nguyên Giáp, em nhìn thấy 1 bóng hình ngồi trên chiếc xe máy cũ, với tấm biển “ sâm dứa lạnh “, em đã đến mua 1 cốc sâm dứa mát lạnh ủng hộ ông và được ông kể về 1 câu chuyện từ thời chiến tranh. Em ngồi đối diện với ông Nguyễn Văn Thực, một người lính già của mảnh đất Thái Nguyên. Ông từng là chiến sĩ thuộc Sư đoàn 304, người đã đi qua 81 ngày đêm đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Với một sinh viên đại học hiện tại như em, chiến tranh trước đây chỉ là những con số khô khan, những mốc thời gian phải học thuộc lòng. Nhưng khi chạm vào đôi bàn tay run rẩy, chằng chịt những vết sẹo của ông, em bỗng thấy tim mình thắt lại. Hóa ra, lịch sử không nằm trong sách vở, lịch sử đang sống, đang thở và đang rưng rưng trong đôi mắt mờ đục của người cựu binh trước mặt em
Ông kể, ngày ấy đi lính chẳng ai kịp nghĩ đến người yêu hay sự nghiệp. Tất cả chỉ là một chiếc ba lô con cóc và một trái tim rực lửa "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Cái tên "Thời hoa lửa" nghe thì đẹp, nhưng với ông, đó là màu đỏ của lửa đạn trộn lẫn với màu đỏ của máu đồng đội.
"Lúc đó không ai thấy sợ chết cháu ạ, chỉ sợ không được nhìn thấy ngày đất nước lặng tiếng bom thôi," ông cười, nhưng nụ cười của người lính già sao mà xót xa quá. Đôi mắt ông nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy lại chính mình của năm 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời người lại dành để đi giữa ranh giới mong manh của sinh và tử.
Em lặng người khi ông kể về người đồng đội thân nhất. Đêm ấy bên dòng sông Thạch Hãn, người bạn ấy đã trao cho ông một chiếc nhẫn cỏ tự tết, nhờ ông nếu có về được thì gửi cho cô gái ở quê nhà. Nhưng chỉ vài giờ sau, một tiếng nổ vang lên, người bạn ấy đã nằm lại vĩnh viễn dưới làn nước đỏ quạch, không kịp để lại một lời trăng trối.
Qua lăng kính của Gen Z, em bỗng nhận ra: Thứ chúng em gọi là "áp lực" hay "vất vả" hôm nay, thực chất chỉ là những vụn vặt so với sự hy sinh vĩ đại của một thế hệ đã dùng xương máu để đổi lấy sự bình yên cho chúng em. Họ đã sống một tuổi trẻ không hối tiếc, biến những đau thương thành sức mạnh để bảo vệ hòa bình mà em đang được hít thở mỗi ngày.
Nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc của ông – dấu vết của những năm tháng băng rừng vượt suối, của những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức – tôi chợt nhận ra mình đang chạm vào những "vết trầm" của lịch sử. Lịch sử đang hiện hữu ngay đây, qua giọng nói nghẹn lại khi nhắc về những người anh em, đồng đội đã không thể trở về.
Khép lại cuộc trò chuyện, câu nói của ông cứ ám ảnh tôi mãi: " Bọn ông đánh giặc để các cháu được cầm bút, để không bao giờ phải biết đến mùi thuốc súng nữa."
Là một sinh viên Trường Ngoại ngữ - ĐHTN, đứng trước sự hy sinh lớn lao ấy, em thấy mình nhỏ bé nhưng cũng đầy trách nhiệm. Chúng em không chỉ học ngoại ngữ để giao tiếp, mà để mang những câu chuyện về sự tử tế, về một dân tộc yêu hòa bình đến với thế giới. Chúng em sẽ kể tiếp những "Câu chuyện thời hoa lửa" bằng tất cả lòng biết ơn, để những người như ông biết rằng: Thế hệ hôm nay sẽ không bao giờ quên giá trị của hòa bình.
Cảm ơn ông, người anh hùng đã giữ lại mùa xuân cho chúng cháu.



