Những vòng bánh xe của một thời tuổi trẻ
Có những người lính nhớ về thời quân ngũ qua tiếng súng, qua những trận địa hay những đêm nằm trong chiến hào. Với ông Hà Huy Thuần, sinh năm 1952, ký ức về một thời tuổi trẻ lại gắn nhiều hơn với vô lăng, những cung đường và những chuyến xe nối tiếp nhau trong suốt mười năm quân ngũ.
Năm 1972, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước vẫn đang trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Như bao thanh niên cùng thế hệ, ông rời cuộc sống quen thuộc để bước vào môi trường quân đội, bắt đầu những năm tháng mà sau này trở thành một phần đặc biệt trong cuộc đời mình.
Nhiệm vụ của ông là lái xe ô tô.
Trong chiến tranh và những năm tháng quân đội còn nhiều khó khăn, người lính lái xe không đơn thuần chỉ là người cầm vô lăng. Mỗi chuyến xe đều gắn với một nhiệm vụ. Có chuyến vận chuyển quân, có chuyến chở hàng hóa, vật tư, trang thiết bị hoặc những nhu yếu phẩm cần thiết phục vụ đơn vị. Điểm đến có thể khác nhau, nhưng yêu cầu luôn giống nhau: đưa người và hàng đến nơi an toàn, đúng thời gian, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Phía trước tay lái không phải lúc nào cũng là những con đường bằng phẳng.
Có những cung đường dài, đường xấu, thời tiết khắc nghiệt; có những chuyến xe phải đi từ sáng sớm hoặc xuyên qua màn đêm. Người lái xe phải tập trung từng khúc cua, từng đoạn dốc, luôn giữ cho chiếc xe hoạt động ổn định. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, việc chăm sóc, kiểm tra phương tiện cũng là một phần quan trọng của nhiệm vụ. Bởi giữa hành trình, chỉ một trục trặc nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả chuyến đi.
Với người lính lái xe, chiếc xe gần như trở thành một người bạn đồng hành.
Sau tay lái là những tháng ngày kiên trì và trách nhiệm. Trước mặt là con đường, phía sau là nhiệm vụ mà đơn vị đã giao phó. Có lẽ vì thế, những người lính lái xe của một thời thường ít nói về chiến công của riêng mình. Công việc của họ lặng lẽ hơn, nhưng những chuyến xe vẫn ngày ngày góp phần nối hậu phương với đơn vị, nối nơi tập kết với nơi cần người, cần hàng.
Từ năm 1972 đến năm 1982, ông Hà Huy Thuần đã có tròn mười năm khoác áo lính.
Mười năm là một quãng thời gian dài của tuổi trẻ. Khi nhập ngũ, ông mới hai mươi tuổi; đến ngày xuất ngũ, ông đã bước sang tuổi ba mươi. Một thập kỷ đẹp nhất của đời người đã đi qua cùng những nhiệm vụ, những người đồng đội và biết bao chặng đường.
Trong mười năm ấy, chắc hẳn có những buổi sáng người lính thức dậy bên chiếc xe chuẩn bị cho hành trình mới; có những bữa cơm vội khi nhiệm vụ đang chờ; có những lúc mệt mỏi sau một chặng đường dài nhưng rồi lại tiếp tục lên đường khi có lệnh. Những điều tưởng chừng bình dị ấy, khi nhìn lại sau nhiều năm, lại trở thành những mảnh ký ức quý giá.
Năm 1982, ông Hà Huy Thuần xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường. Bộ quân phục được cất lại, những chuyến xe quân đội cũng dần trở thành câu chuyện của quá khứ. Nhưng tác phong của người lính, tinh thần trách nhiệm và những kỷ niệm về đồng đội vẫn theo ông qua năm tháng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày chàng trai Hà Huy Thuần tuổi đôi mươi lên đường nhập ngũ. Những con đường năm xưa có thể đã đổi khác, những chiếc xe của thời ấy cũng không còn, nhưng hành trình mười năm trong quân đội vẫn là một dấu mốc không thể xóa nhòa.
Bởi có những chặng đường chỉ đi qua một lần trong đời, nhưng ký ức về nó thì còn mãi.
Với ông Hà Huy Thuần, đó là mười năm sau tay lái, mười năm trong màu áo lính và mười năm tuổi trẻ dành cho nhiệm vụ của Tổ quốc.
Những vòng bánh xe đã dừng lại từ lâu, nhưng câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn còn tiếp tục lăn trong ký ức của người lính năm xưa.



