Nhường cơm sẻ áo
Có một câu chuyện tôi nghe từ một người đồng đội cũ, về một anh nuôi trong đơn vị — mọi người thường gọi là anh Bảy.
Anh không trực tiếp ra trận, nhiệm vụ là nấu ăn cho cả đơn vị. Nhưng trong chiến tranh, làm “anh nuôi” không hề nhẹ nhàng. Gạo phải gùi từ xa về, nước phải đi lấy từng can, mà nấu thì phải kín đáo, không để lộ khói.
Có một lần, đơn vị vừa trải qua một trận đánh căng thẳng, ai cũng mệt và đói. Hôm đó, gạo gần như cạn, chỉ còn lại một ít.
Anh Bảy gom tất cả lại, nấu thành một nồi cháo loãng. Khi múc ra, anh chia đều cho từng người, ai cũng có một phần nhỏ.
Một cậu lính trẻ nhìn bát cháo, có vẻ thất vọng. Anh Bảy thấy vậy, không nói gì, lặng lẽ đưa thêm phần của mình cho cậu:
“Ăn đi, mai còn có sức mà đi tiếp.”
Cậu lính không biết đó là phần của anh.
Đêm hôm đó, tôi thấy anh Bảy ngồi một mình bên bếp đã tắt, chỉ uống nước suối cho qua cơn đói. Tôi hỏi sao anh không giữ lại một ít.
Anh cười:
“Tụi nó còn trẻ, cần sức hơn.”
Có những người như anh — không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng lại âm thầm giữ cho cả đơn vị tồn tại.
Sau này, khi chiến tranh qua rồi, tôi mới hiểu: không phải chỉ những người ở tuyến đầu mới hy sinh. Có những hy sinh rất lặng lẽ, như việc nhường một bát cháo trong lúc đói nhất.
Chiến tranh là vậy — không chỉ là những trận đánh, mà còn là cách con người đối xử với nhau trong những lúc khó khăn nhất.



