Niềm tin của người anh hùng
Anh hùng Phan Thanh Quyết nhớ mãi trận đánh vào sân bay Tà Cơn - một trong những căn cứ quân sự chiến lược được quân đội Mỹ nâng cấp, phát triển từ những năm 1966 - 1968. Từ sân bay này, đã có hàng trăm lượt máy bay cất cánh đi đánh phá các đơn vị của ta, đặc biệt là các vị trí chiến lược trên tuyến chi viện Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh. Theo lời kể của ông, để tổ chức trận đánh hôm ấy, trước đó tổ trinh sát của đơn vị phải nhiều đêm vượt qua 29 lớp hàng rào kiên cố tiến hành công tác điều nghiên, nắm tình hình. Sau khi hoàn tất, đơn vị mới triển khai phương án chiến đấu.
Đó là một đêm cuối tháng 2-1971, đơn vị chia thành hai tổ, trong đó tổ thứ yếu do Phan Thanh Quyết phụ trách mũi đột nhập sân bay. Khoảng 3 giờ sáng, khi đơn vị tiếp cận mục tiêu và hoàn thành việc đặt mìn hẹn giờ thì bị lính tuần tra phát hiện. Hai bên đồng loạt nổ súng.
Do bị bất ngờ nên ban đầu địch hoảng loạn, tìm cách tháo chạy. “Các khối thuốc nổ của ta lần lượt phát nổ làm rung chuyển cả sân bay. Cả sân bay chìm trong biển lửa khi 8 kho đạn rốc két và kho xăng dầu lần lượt bị kích nổ. Trong ánh lửa sáng rực trời, tôi nhìn rõ những chiếc máy bay địch bốc cháy ngùn ngụt. Tôi ôm khẩu súng AK lăn xuống hào chống tăng và lựa thời cơ nổ súng tiêu diệt địch. Mùi khói bom, đạn; mùi xăng, dầu cháy khét lẹt cứ phả vào lỗ mũi khiến tôi nghẹt thở rồi lịm đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy trời đã sáng hẳn, tôi sờ khắp người thấy bản thân tuy không bị thương nhưng cổ họng thì khô rát, đầu óc vẫn quay cuồng chóng mặt.
Cứ thế, tôi nằm ngửa chờ đến khi hồi tỉnh hẳn mới đứng lên. Việc đầu tiên tôi làm là đi tìm đồng đội giữa bốn bề im lặng và tan hoang đến rợn người. Hàng giờ liền vật lộn giữa đống đổ nát tôi về được tới vị trí tập kết ban đầu và đầy thất vọng khi chưa có đồng đội nào trở về. Mãi đến gần sáng hôm sau, mới thấy đồng chí Trần Hữu Phú, quê ở Quảng Xương (Thanh Hóa) trở về trong tình trạng mệt và đói lả. Chúng tôi kiên trì chờ đợi thêm một ngày với hy vọng mong manh…
Nhưng điều hy vọng ấy đã không xảy ra. Đơn vị tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đánh sân bay, 17 người ra trận chỉ có 2 người trở về. Thật đau đớn. Nhưng chiến tranh là thế. Đằng sau mỗi chiến công là biết bao xương máu của đồng đội ngã xuống. Là những người còn sống, chúng tôi sẽ thay các anh hoàn thành nhiệm vụ còn dang dở!” - anh hùng Phan Thanh Quyết xúc động kể.



