Mẹ Việt Nam Anh hùng

NIỀM TIN GIỮA CÁT TRẮNG

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NIỀM TIN GIỮA CÁT TRẮNG

(Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Ngọ)

Mẹ Võ Thị Ngọ sinh năm 1919, quê ở Núi Thành – Quảng Nam, nơi cát trắng trải dài, nắng gió hun đúc con người vừa cứng cỏi vừa thủy chung. Mảnh đất ấy, chiến tranh đi qua để lại hố bom chằng chịt, nhưng cũng chính nơi ấy đã sinh ra những người mẹ lặng lẽ gánh cả Tổ quốc trên đôi vai gầy. Cuộc đời mẹ gắn với ruộng cát, với mái nhà tranh thấp bé, với những buổi sớm gió biển thổi mằn mặn. Mẹ quen lam lũ từ nhỏ, quen chịu đựng từ rất sớm. Khi chiến tranh lan đến, Núi Thành trở thành một phần của chiến trường Khu 5 ác liệt. Bom đạn cày xới làng mạc, từng gia đình phải sống chung với mất mát như một điều không thể tránh. Hai người con trai của mẹ lần lượt lên đường. Không kèn trống, không lời hẹn ước. Mẹ tiễn con bằng bữa cơm đạm bạc, bằng ánh mắt dõi theo cho đến khi dáng con khuất sau rặng tre làng. Mẹ hiểu rõ hơn ai hết: con đi là để giữ đất này, giữ làng này. Tin hy sinh đến với mẹ không cùng một ngày. Nhưng lần nào cũng vậy, mẹ lặng người đi trong giây lát rồi gượng đứng dậy. Không gào khóc. Không oán than. Mẹ chỉ thắp thêm nén hương trên bàn thờ, ngồi thật lâu trước ngọn đèn dầu leo lét. Trong căn nhà gió lùa cát bay, nỗi đau được mẹ chôn sâu vào lòng, để không làm chùn bước những người còn đang chiến đấu. Người ta bảo mẹ mạnh mẽ. Nhưng chỉ mẹ mới biết, có những đêm gió thổi rát mặt, mẹ ngồi một mình ngoài hiên, nhìn về hướng núi xa, nơi con đã ngã xuống. Nước mắt rơi xuống cát, thấm nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy. Mẹ khóc trong lặng lẽ, để ban ngày vẫn có thể sống vững vàng. Những năm tháng sau đó, mẹ sống bằng một niềm tin duy nhất: đất nước rồi sẽ thống nhất. Niềm tin ấy giúp mẹ vượt qua những ngày đói khổ, những cơn bệnh tuổi già, những mùa mưa gió triền miên. Mẹ tin rằng, khi non sông liền một dải, sự hy sinh của các con sẽ không uổng phí. Ngày đất nước hòa bình, mẹ thắp hương báo tin cho các con. Không pháo hoa, không lễ lạt, chỉ có mùi khói nhang quyện trong gió biển. Mẹ mỉm cười – nụ cười pha lẫn nước mắt – vì lời hẹn với con đã thành sự thật. Mẹ Võ Thị Ngọ mất năm 2004, khi mái tóc đã bạc như cát trắng Núi Thành. Hai người con nằm lại chiến trường Khu 5, còn mẹ nằm lại trong lòng quê hương. Giữa vùng cát gió Quảng Nam, niềm tin của người mẹ ấy vẫn còn đó – lặng lẽ nhưng bền bỉ – như nền móng cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn