Người có công giúp đỡ cách mạng

NIỀM TIN MÃNH LIỆT

Trong căn nhà ấm cúng ở xóm Cậy, xã Huống Thượng (TP Thái Nguyên), thương binh Nguyễn Văn Bình và vợ là bà Dương Thị Thái đã dành cả cuộc đời để cưu mang, che chở những số phận kém may mắn. Tiếng cười của cháu gái Nguyễn Hà My mỗi tối quây quần bên mâm cơm là niềm an ủi lớn nhất của ông bà sau bao thăng trầm.

Quảng Trị31/03/2026Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà ấm cúng ở xóm Cậy, xã Huống Thượng (TP Thái Nguyên), thương binh Nguyễn Văn Bình và vợ là bà Dương Thị Thái đã dành cả cuộc đời để cưu mang, che chở những số phận kém may mắn. Tiếng cười của cháu gái Nguyễn Hà My mỗi tối quây quần bên mâm cơm là niềm an ủi lớn nhất của ông bà sau bao thăng trầm.
Hơn nửa thế kỷ trước, ông Bình trở về từ chiến trường Quảng Trị với thân thể không còn nguyên vẹn. Một lần cứu đồng đội khỏi quả lựu đạn đang cháy kíp đã cướp đi của ông bốn ngón tay, một bên mắt và để lại nhiều mảnh đạn trong đầu. Khi ấy, ông mới tròn 20 tuổi.
Giữa những năm tháng hậu chiến khó khăn, chuyện cô gái trẻ Dương Thị Thái chấp nhận nên duyên cùng người thương binh nặng từng khiến cả làng cảm phục. Tình cảm của họ không bắt đầu từ yêu đương nồng nàn, mà từ sự trân trọng, sẻ chia và lòng hiếu thuận. Năm 1974, họ về chung một nhà với niềm tin giản dị: chăm chỉ làm ăn, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười.
Thế nhưng, nhiều năm trôi qua, tin vui vẫn không đến. Sau bao lần chạy chữa, ông bà mới biết mình không thể có con do ảnh hưởng của chất độc da cam. Không oán trách số phận, họ mở rộng vòng tay nhận nuôi bé Nguyễn Thị Hường – một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi, yếu ớt và thiếu thốn đủ bề. Những tháng ngày bế con đi xin sữa, thức trắng chăm sóc đã hun đúc thêm nghị lực và tình thương nơi hai con người lam lũ.
Sau này, ông bà lại cưu mang thêm một người con nuôi khác là Nguyễn Đình Minh – chàng trai mồ côi, lang thang không nơi nương tựa. Cuộc sống vẫn đầy thử thách khi Hường có dấu hiệu bất ổn về tâm lý, nhiều lần bỏ nhà đi. Nhưng với suy nghĩ “con dại thì cái mang”, ông bà chưa từng buông tay.
Niềm an ủi lớn nhất đến khi hai người con nuôi nên duyên vợ chồng và sinh cho ông bà hai đứa cháu. Dẫu một cháu không may qua đời vì tai nạn, ông bà vẫn gắng gượng vượt qua nỗi đau để nuôi dạy cháu gái Hà My trưởng thành.
Ở tuổi xế chiều, điều khiến ông bà mãn nguyện không phải là vật chất, mà là cảm giác đã sống trọn vẹn với nghĩa tình. Như câu ca dao ông Bình thường nhắc cháu:
“Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây” – niềm tin ấy đã theo ông bà đi suốt một đời người.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương trên cơ thể ông Bình vẫn nhắc nhớ về sự hy sinh của một thế hệ người lính. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo ước mơ giản dị về mái ấm và cuộc sống yên bình, để rồi gửi lại nơi chiến trường một phần thân thể, thậm chí cả tương lai riêng của mình. Với ông Bình, sự hy sinh ấy không chỉ là khoảnh khắc đối mặt với cái chết để cứu đồng đội, mà còn là những mất mát kéo dài suốt cuộc đời – từ sức khỏe, khả năng làm cha đến những cơn đau âm ỉ không bao giờ dứt. Nhưng cũng chính từ những hy sinh thầm lặng ấy, ông chọn cách sống nhân hậu hơn, coi việc yêu thương và cưu mang người khác như một cách tiếp tục cống hiến cho đời trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn