NIỀM TIN NƠI CHIẾN HÀO
Trong những lần kể lại ký ức chiến trường, ông Nguyễn Văn Nhuận thường nói rằng, người lính có thể thiếu thốn nhiều thứ, nhưng tuyệt đối không được đánh mất niềm tin.
Niềm tin ấy không phải là điều gì xa vời.
Đó là niềm tin vào nhiệm vụ.
Vào người chỉ huy.
Và hơn hết, là niềm tin vào những đồng đội đang chiến đấu bên cạnh mình.
Ông nhớ lại những năm tháng là Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực, Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 1, Sư đoàn Bộ binh 5, làm nhiệm vụ trên chiến trường Campuchia. Mỗi khi nhận nhiệm vụ, điều khiến ông yên tâm không chỉ là phương án tác chiến đã được chuẩn bị, mà còn là sự gắn kết của cả đơn vị. Mỗi người đều hiểu rõ vị trí của mình, biết mình phải làm gì và luôn sẵn sàng hỗ trợ nhau trong mọi tình huống.
Theo ông, trên chiến trường không ai có thể hoàn thành nhiệm vụ nếu chỉ dựa vào sức của một người.
Có những lúc hỏa lực địch bắn dồn dập.
Khói súng phủ kín trận địa.
Tiếng nổ nối tiếp tiếng nổ.
Trong hoàn cảnh ấy, tầm nhìn bị hạn chế, liên lạc có lúc gián đoạn, nhưng người lính vẫn phải tin rằng đồng đội của mình đang bám sát đội hình, vẫn kiên cường thực hiện nhiệm vụ như đã được giao.
Chính niềm tin ấy giúp họ không hoang mang.
Không dao động.
Không bỏ vị trí.
Ông kể rằng, trong trận chiến tại điểm cao Xuân Sán tháng 4 năm 1984, đơn vị của ông gặp phải sự chống trả quyết liệt của đối phương. Địch sử dụng hỏa lực mạnh, liên tục phản kích khiến đội hình nhiều lần bị chia cắt. Trong tình thế ấy, mỗi người lính đều phải dựa vào nhau để tiếp tục chiến đấu.
Có người phụ trách hỏa lực.
Có người giữ liên lạc.
Có người đưa thương binh về phía sau.
Mỗi nhiệm vụ đều quan trọng.
Không ai được phép nghĩ rằng việc của mình nhỏ hơn người khác.
Ông nhớ rất rõ thời điểm cần đưa những đồng đội bị thương ra khỏi trận địa. Khi đó, ông yêu cầu liên lạc gọi pháo bắn chế áp vào đội hình đối phương để tạo điều kiện cho lực lượng phía trước tiếp cận thương binh. Đó là một quyết định được thực hiện trên cơ sở tin tưởng tuyệt đối vào sự phối hợp của các lực lượng.
Nếu thông tin không chính xác.
Nếu hỏa lực không hiệp đồng.
Nếu từng người không hoàn thành phần việc của mình.
Việc cứu thương sẽ vô cùng khó khăn.
Nhưng tất cả đã cùng cố gắng vì mục tiêu chung.
Đối với ông Nguyễn Văn Nhuận, chiến tranh không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai lực lượng.
Đó còn là sự thử thách đối với lòng tin của con người.
Tin vào đồng đội để sẵn sàng giao lưng cho nhau.
Tin vào người chỉ huy để chấp hành mệnh lệnh.
Tin vào đơn vị để không bao giờ cảm thấy mình đơn độc giữa chiến trường.
Ông cho rằng, người lính mạnh không phải vì không biết sợ.
Mà vì khi đối diện với hiểm nguy, họ biết rằng phía sau mình luôn có đồng đội.
Niềm tin ấy giúp họ vượt qua những thời khắc cam go nhất.
Sau nhiều năm rời quân ngũ, mỗi lần nhớ lại những trận đánh năm xưa, điều còn đọng lại trong ông không chỉ là tiếng súng hay những gian khổ đã trải qua.
Điều ông nhớ nhất là những con người đã cùng mình sát cánh.
Có người còn trở về.
Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng tất cả đều đã sống trọn vẹn với lời thề của người chiến sĩ.
Ông thường chia sẻ rằng, trong cuộc sống hôm nay, con người cũng cần xây dựng niềm tin như những người lính năm xưa.
Trong gia đình, niềm tin tạo nên sự gắn bó.
Trong tập thể, niềm tin tạo nên sức mạnh.
Trong công việc, niềm tin giúp mọi người phối hợp và cùng vượt qua khó khăn.
Theo ông, xã hội chỉ có thể phát triển khi con người biết tin tưởng, tôn trọng và đồng hành cùng nhau vì mục tiêu chung.
Khép lại câu chuyện, ông Nguyễn Văn Nhuận lặng người khi nhắc về những năm tháng đã qua.
Ông nói rằng chiến tranh đã lấy đi nhiều điều quý giá.
Nhưng cũng để lại cho những người còn sống một bài học không bao giờ phai nhạt.
Đó là bài học về niềm tin.
Niềm tin vào lý tưởng.
Niềm tin vào đồng đội.
Và niềm tin rằng, khi con người biết đoàn kết, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.
Đó là giá trị mà ông mang theo suốt cuộc đời.
Cũng là điều ông mong muốn các thế hệ hôm nay và mai sau luôn gìn giữ, để tiếp tục xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của những người đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.


