Bài viết

NIỀM TIN TẤT THẮNG

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ năm 1969, đơn vị của ông tiếp tục được điều động sang chiến trường Campuchia, rồi về các tỉnh Nam bộ.

Trong môi trường chiến đấu khốc liệt, ông Phong nhanh chóng trưởng thành, được giao trọng trách Đại đội trưởng Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 88, sau đó là Tham mưu trưởng Tiểu đoàn.

Cựu chiến binh Phạm Huy Phong.

Những trận đánh tại Ba Rài, Giồng Dứa, Chợ Gạo, Kiến Phong, Kiến Tường… đã trở thành dấu ấn không thể quên trong cuộc đời người lính của ông. Mỗi trận đánh là một lần đối mặt với sinh tử, nhưng hun đúc thêm bản lĩnh, lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội.

Trong giai đoạn từ năm 1970 - 1974, ông Phong đã 5 lần bị thương, có lần gãy tay, có lần bị thương ở đầu gối, lưng và cổ do đạn, bom gây ra. Mỗi vết thương là một minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh và ý chí không khuất phục của người lính.

Đặc biệt, giữa năm 1974, trong một trận đánh tại Mỹ Phước Tây, ông bị thương nặng ở chân phải. Các bác sĩ khi đó nhận định tình trạng hoại tử nghiêm trọng và đề nghị cắt bỏ chân để giữ tính mạng, nhưng ông đã kiên quyết từ chối.

“Lúc đó, tôi chỉ nghĩ, nếu mất chân thì làm sao còn có thể tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội. Tôi không chấp nhận dừng lại khi cuộc chiến vẫn chưa kết thúc”, ông kể.

Chính nghị lực phi thường ấy đã giúp ông vượt qua thời điểm hiểm nghèo. Sau một tháng điều trị, vết thương dần hồi phục, ông tiếp tục trở lại đơn vị.

Nhớ lại những năm tháng chiến tranh, ông trầm ngâm: “Giữa lằn ranh sống chết, điều duy nhất chúng tôi nghĩ đến là không thể bị đánh bại. Không thể để quân thù giẫm lên mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc. Chúng tôi chiến đấu với niềm tin tất thắng”.

Đầu năm 1975, khi cục diện chiến trường chuyển biến mạnh mẽ, đơn vị của ông Phong được lệnh tiến công về Sài Gòn.

Những ngày cuối cùng của cuộc chiến là chuỗi thời gian căng thẳng nhưng đầy hy vọng. Và rồi, ngày 30-4-1975 lịch sử đã đến.

Từ chiến trường khói lửa đến đời sống bình dị, CCB Phạm Huy Phong đã viết nên câu chuyện đẹp về một con người suốt đời cống hiến.

Ông không chỉ là nhân chứng của lịch sử, mà còn là tấm gương sống động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm - những giá trị luôn cần được gìn giữ và lan tỏa trong xã hội hôm nay.

Khi nghe tin miền Nam giải phóng, đất nước thống nhất, ông cùng đồng đội vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. “Đó là khoảnh khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên. Bao nhiêu gian khổ, hy sinh cuối cùng cũng được đền đáp”, ông xúc động kể lại.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông được phân công công tác tại Cục Chính trị Quân khu 9. Đến năm 1976, ông phục viên, trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng hành trình của ông không dừng lại ở đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn