Niềm tin trong đêm tối
Năm 1945, khi nạn đói hoành hành khắp miền Bắc, làng quê nghèo chìm trong tang tóc. Cái đói không chỉ làm con người kiệt quệ về thể xác, mà còn đẩy họ đến bờ vực của tuyệt vọng.
Ở một góc làng nhỏ, có ông cụ Tư – một người nông dân đã ngoài sáu mươi tuổi. Gia đình ông từng đông đủ, nhưng rồi lần lượt từng người ra đi vì đói khát. Ngôi nhà giờ chỉ còn lại mình ông, trống vắng và lạnh lẽo.
Có những ngày, ông nằm lặng trên chiếc chõng tre, không còn đủ sức để đứng dậy. Ngoài kia, tiếng khóc ai oán vẫn vang lên, như xé lòng cả xóm nhỏ.
Một buổi chiều, khi ánh nắng yếu ớt sắp tắt, một cậu bé gầy gò bước đến trước cửa nhà ông. Trên tay em là một bát cháo loãng:
“Ông ăn đi… mẹ cháu bảo còn người là còn hy vọng.”
Ông cụ run run nhận lấy. Bát cháo không chỉ là thức ăn, mà là một thứ gì đó ấm nóng len vào tim ông – một tia sáng giữa đêm tối.
Từ hôm đó, mỗi ngày, vài người trong làng lại mang đến cho nhau chút khoai, chút cháo. Không ai còn đủ no, nhưng họ chia sẻ với nhau từng phần nhỏ nhất.



