Anh hùng Lực lượng vũ trang

Niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Trong những năm tháng khốc liệt tại chiến trường Quảng Ngãi, giữa bệnh xá dã chiến đầy thiếu thốn và bom đạn luôn rình rập, niềm tin vào ngày hòa bình vẫn là một điểm tựa tinh thần âm thầm nhưng rất bền vững.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt tại chiến trường Quảng Ngãi, giữa bệnh xá dã chiến đầy thiếu thốn và bom đạn luôn rình rập, niềm tin vào ngày hòa bình vẫn là một điểm tựa tinh thần âm thầm nhưng rất bền vững. Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm nhiều lần thể hiện niềm tin ấy không phải như một giấc mơ xa vời, mà như một động lực để tiếp tục sống và làm việc mỗi ngày. Giữa những ca cấp cứu kéo dài, những lần tiễn đồng đội hy sinh, hay những đêm di chuyển bệnh xá trong rừng sâu, ý nghĩ về một ngày không còn chiến tranh vẫn luôn hiện diện. Niềm tin đó gắn liền với hình ảnh rất cụ thể: một đất nước không còn bom rơi đạn nổ, những người lính trở về nhà, bệnh xá không còn phải chạy trốn máy bay, và những người thầy thuốc được làm công việc của mình trong điều kiện bình thường. Chính sự đối lập giữa hiện tại khắc nghiệt và tương lai mong đợi khiến niềm tin ấy trở nên mạnh mẽ hơn. Trong nhật ký, niềm tin vào hòa bình cũng không tách rời nỗi đau hiện tại. Nó được hình thành ngay trong mất mát: khi chứng kiến thương binh không qua khỏi, khi nghe tin đồng đội hy sinh, người viết càng khao khát một ngày mà những điều đó không còn xảy ra nữa. Niềm tin ấy không làm chiến tranh nhẹ đi, nhưng giúp con người không gục ngã. Với những người như Đặng Thùy Trâm, niềm tin vào ngày đất nước hòa bình không chỉ là hy vọng, mà còn là lý do để tiếp tục bám trụ nơi chiến trường, tiếp tục cứu người, tiếp tục ghi lại từng trang nhật ký – như một cách giữ gìn ký ức cho tương lai. Và chính từ những con người âm thầm như vậy, niềm tin ấy đã được nuôi dưỡng qua từng ngày, để rồi trở thành hiện thực sau này của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn