Niềm tin vào Việt Minh
Những năm sau Cách mạng Tháng Tám, căn nhà nhỏ của cha con Cu Nâu vẫn nghèo như trước. Nhưng trong những câu chuyện buổi tối bên bếp lửa, người lớn trong làng thường nhắc đến những cán bộ Việt Minh về vận động dân, mở lớp bình dân học vụ và kêu gọi mọi người đoàn kết vượt qua khó khăn.

Những năm sau Cách mạng Tháng Tám, căn nhà nhỏ của cha con Cu Nâu vẫn nghèo như trước. Nhưng trong những câu chuyện buổi tối bên bếp lửa, người lớn trong làng thường nhắc đến những cán bộ Việt Minh về vận động dân, mở lớp bình dân học vụ và kêu gọi mọi người đoàn kết vượt qua khó khăn.
Ban đầu, Cu Nâu chỉ lắng nghe.
Cậu chưa hiểu hết những điều người lớn bàn bạc.
Điều cậu nhớ nhất là hình ảnh một cán bộ trẻ đến làng với chiếc túi vải sờn vai. Anh ngồi trên chiếc chõng tre, kiên nhẫn đánh vần từng chữ cho những người chưa biết đọc, rồi lại cùng dân làng sửa con đường lầy lội sau cơn mưa.
Cu Nâu hỏi cha:
— Sao anh ấy làm nhiều việc thế?
Cha đáp:
— Vì anh ấy muốn dân mình biết chữ, biết đoàn kết và cùng nhau xây dựng cuộc sống mới.
Câu trả lời giản dị ấy khiến cậu suy nghĩ rất lâu.
Ít ngày sau, khi đội thiếu niên được giao giúp dọn sân đình để mở lớp học buổi tối, Cu Nâu xung phong đến sớm nhất. Cậu kê bàn ghế, châm đèn dầu và đón các cụ già đến học chữ.
Nhìn những bàn tay đã quen cầm cuốc nay tập viết từng nét đầu tiên, cậu chợt hiểu rằng sức mạnh của một làng quê không chỉ nằm ở cánh đồng lúa, mà còn ở tri thức và sự đồng lòng.
Một buổi tối, sau khi lớp học tan, người cán bộ trẻ mỉm cười nói với lũ trẻ:
— Các em còn nhỏ, nhưng biết giúp việc chung là đã góp phần cho quê hương rồi.
Lời động viên ấy làm Cu Nâu thấy công việc nhỏ của mình trở nên có ý nghĩa.
Từ đó, mỗi khi nghe tin cần người gói cơm cho bộ đội, dọn đường hay giúp chuẩn bị lớp học, cậu đều hăng hái tham gia. Niềm tin của cậu vào Việt Minh được hình thành từ chính những việc làm cụ thể mà cậu chứng kiến: người biết chữ dạy người chưa biết chữ, người có gạo chia cho người thiếu gạo, người khỏe giúp người yếu.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại tuổi thơ ở Quỳnh Đôi, Cu Nâu vẫn nhớ ánh đèn dầu trong lớp học bình dân, tiếng đọc ê a của các cụ già và những con người lặng lẽ làm việc vì làng xóm.
Cậu hiểu rằng, trong những năm tháng ấy, điều quý giá nhất mà quê hương đã gieo vào lòng mình chính là niềm tin vào sức mạnh của sự đoàn kết và trách nhiệm với cộng đồng.



