Niềm Tự Hào Của Người Chiến Sĩ Thanh Niên Xung Phong Trở Về
Ngồi lại bên chúng tôi, người cựu Thanh niên Xung phong với ký ức hào hùng của tuổi trẻ đã kể về những năm tháng cô tham gia lực lượng, nơi niềm vui, sự tự hào và tinh thần đồng đội đã vượt lên mọi gian khổ.
Khởi đầu của Lòng Nhiệt Huyết
Cụ tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong vào khoảng năm 1965, khi ấy cụ mới gần 16 tuổi. Lúc đó, cụ đang đi học nhưng đã đăng ký tại nhà để đi. Ban đầu, cụ nghĩ chỉ hoạt động trong tỉnh.
Khi nhận được lệnh tham gia, cảm xúc lớn nhất của cụ là niềm vui sướng vì cụ thực sự muốn đi “thấy vui lắm". Dù gia đình có tìm hiểu và khuyên cụ, nhưng cụ quyết tâm: "cụ đi khoái rồi là cụ đi luôn".
Sau khi đăng ký, cụ nhập ngũ, rồi sau đó gặp gỡ một số đồng đội từ tỉnh Trà Vinh tại huyện Càng Long, rồi cùng nhau đi về Đồng Tháp Mười.
Gian Khổ và Nhiệm Vụ Đặc Biệt
Nhiệm vụ chính được phân công cho cụ là tải đạn. Cụ nhớ lại những loại đạn nặng nề mà mình từng vác, như đạn B40, đạn cối 60, 82 và đặc biệt là đạn PKV trái dài, nặng "mấy chục ký lận". Những kỷ niệm khó quên này gắn liền với giai đoạn cuối năm 1968.
Tuy nhiên, dù nhiệm vụ gian nan, cụ không hề thấy cực khổ. Điều khiến cụ buồn nhất lại là khi nhận được lệnh trở về sau hòa bình. Cụ nói: "về chưa được có 2 năm mà hòa bình rồi, không được đi nữa", cảm giác phải rời đi khi chưa đủ thời gian phục vụ khiến cụ tiếc nuối.
Tình Đồng Đội Vượt Qua Mất Mát
Trong những năm tháng đối mặt với gian khổ và mất mát, sức mạnh giúp cụ và đồng đội vượt qua chính là tinh thần kiên cường và lòng yêu nước. Cụ khẳng định, khi đã quyết tâm đi, họ không sợ nguy hiểm "Vui lắm không muốn về đâu con". Thậm chí, khi ở chiến trường, họ không hề nhớ cha mẹ, vì quá hăng say với công việc.
Tinh thần lạc quan luôn hiện hữu. Buổi tối, họ thường tổ chức văn nghệ và đóng kịch rất vui vẻ.
Tình đồng chí, đồng đội được cụ ví như "anh em ruột". Các cấp chỉ huy như trung đội trưởng, trung đội phó (thường là những người chưa lập gia đình) luôn thể hiện sự quan tâm, thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau, chẳng hạn như giúp nhau giặt giũ quần áo.
Niềm Tự Hào Của Người Đi Trước
Sau thời gian thực hiện nhiệm vụ và hòa bình lập lại, cụ trở về nhà trong niềm vui. Cụ vẫn tiếp tục hoạt động tại địa phương, đi chung với nhiều cán bộ chính trị.
Khi được hỏi về điều gì khiến cụ tự hào nhất cho tới thời điểm hiện tại, cụ mỉm cười và nói rằng "Cụ còn sống là vui rồi đó".
Cụ cũng gửi gắm lời nhắn nhủ chân thành tới thế hệ trẻ, đặc biệt là Đoàn Thanh niên ngày nay. Cụ mong muốn các cháu phải nỗ lực, "Làm thì làm đến nơi đến chốn", không nên làm việc theo kiểu "một ngày làm một ngày nghỉ".
Hơn thế nữa, cụ nhấn mạnh vai trò tiên phong của người đi trước: "mình đi trước phải rước người đi sau". Người cán bộ, đảng viên phải luôn là người dẫn đầu, đi trước cầm cuốc, cầm xẻng, cầm dao, chứ không phải bảo người mới đến đi trước.


