Cựu chiến binh

Niềm tự hào của người cựu chiến binh

Tổ dân phố 4 phường Thanh Trường, thành phố Điện Biên Phủ có cựu chiến binh (CCB) Trần Trọng Tuất, người đã trải qua hai cuộc kháng chiến chống thực dân pháp và đế quốc Mỹ xâm lược. Trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn là người tích cực tham gia đóng góp xây dựng Đảng bộ, chính quyền và các đoàn thể ở địa phương, nay đã ở cái tuổi “xưa nay hiếm” ông vẫn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo, nêu gương sáng vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Hưng Yên01/12/2025Phong Lâm (Đài phát thanh và truyền hình Điện Biên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
 Niềm tự hào của người cựu chiến binh

Nhớ về một thời hào hùng, người chiến sỹ Trần Trọng Tuất năm xưa kể lại: Ông sinh ra và lớn lên ở thôn Xuân Hòa, xã Dân Quyền, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm, năm 1945 là Đội trưởng thiếu nhi, Phân đoàn trưởng Thanh niên cứu quốc, làm liên lạc du kích ở thôn, xã tại quê nhà, lúc đó ông mới 12 tuổi. Ông nhập ngũ ngày 7/11/1949, là đội viên liên lạc Đại đội 134 bộ đội địa phương huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, đến năm 1952 làm liên lạc trung đội bảo vệ Cục Chi Lăng Sư 308 trong chiến dịch Hà Nam - Ninh Bình. Tháng 7/1953 – 5/1954 là Tiểu đội phó súng cối 60 ly, C 811, D 888, E 176, F 316 (gọi là Đại đội 811, Tiểu đoàn 888, Trung đoàn 176, Sư đoàn 316) trực tiếp chiến đấu tiễu phỉ ở Thuận Châu, Sơn La đánh trận Mường Lầm, Cò Mạ và chiến dịch Điện Biên Phủ.

Ở bất cứ chiến dịch nào, ông cũng luôn cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, dũng cảm, mưu trí, bất chấp mọi khó khăn kể cả chấp nhận hy sinh để bám giữ trận địa, ông đã chiến đấu và bị thương ở đồi C1, đi điều trị tại quân y T5 viện 10 và viện 108. Vào thời điểm ấy, đồi C1 là một trong những cứ điểm quan trọng bậc nhất của quân Pháp ở Điện Biên Phủ, vị trí 5 ngọn đồi phía đông (E1, D1, C1, C2, A1) là tấm lá chắn thép, là thành lũy bảo vệ cho cả tập đoàn cứ điểm của quân Pháp ở Điện Biên Phủ. Ông nhớ lại: “Đại đội 811 đã phòng ngự tại C1 hai mươi ngày liền, cho tới lúc tiêu diệt cứ điểm này vào cuối tháng 4, chúng tôi tiếp tục được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ chốt chặt trên C1 làm bàn đạp cho Đại đoàn tiến công tiêu diệt tiếp 2 cứ điểm quan trọng cuối cùng là A1 và C2 cho đến ngày 7/5/1954, trên khắp lòng chảo Điện Biên đều vang lên tiếng hò reo chiến thắng của quân đội ta. Chỉ tiếc vào thời điểm đó, tôi bị thương phải điều về tuyến sau nên rất tiếc không được tận mắt chứng kiến giây phút tướng Pháp đầu hàng và ngắm nhìn lá cờ đỏ sao vàng năm cánh tung bay trên nóc hầm tướng Đờ-cát–tơ–ri. Sau này nhìn những chứng tích của một thời đạn bom ấy lại càng tự hào hơn về chiến thắng Điện Biên Phủ oanh liệt, chấn động địa cầu… đó là chiến thắng của cả nước, của sự đoàn kết toàn dân tộc”.

#Cauchuyenlichsu

#Tuhaodantoc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn