Niềm tự hào dẫu xen lẫn nỗi xót xa tột cùng
Khi phân tích tâm lý con người qua môn Ngữ văn, em luôn trăn trở về những mâu thuẫn nội tâm. Ở Mẹ Trương Thị Chiếm, sự mâu thuẫn ấy được đẩy lên tột cùng giữa nỗi đau mất con và niềm tự hào dân tộc. Có đến 10 người con, và noi gương cha mẹ, hầu hết đều tham gia cách mạng. Việc vĩnh viễn mất đi hai đoạn ruột - liệt sĩ Trần Văn Coi và Trần Văn Kiếm - chắc chắn là vết thương lòng rỉ máu. Thế nhưng, lịch sử ghi nhận rằng "dù đau lòng, nhưng Mẹ vẫn tự hào bởi sự hy sinh của các con trai mình đã đóng góp vào sự nghiệp bảo vệ độc lập dân tộc". Sự hy sinh cái tôi cá nhân vì đại cuộc ấy quá đỗi lớn lao, là biểu tượng sống cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đứng trước tâm thế vĩ đại đó, một học sinh như em cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn với đất nước, bảo vệ nền hòa bình mà máu xương của các anh đã đổ xuống.



