Bài viết

NIỀM TỰ HÀO HOA LỬA

Đà Nẵng18/04/2026Chi đoàn 10.2 (Đoàn trường Nguyễn Hiền - Đoàn xã Duy Xuyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người khi nhắc đến, lòng ta bỗng lặng đi một nhịp. Có những câu chuyện khi nghe rồi, không thể vô cảm mà bước tiếp như chưa từng biết. Bác Phạm Thị Duy Tiến – người nữ chiến sĩ bước ra từ “mùa hoa lửa” – là một con người như thế.

Năm 1966, khi bom đạn Mỹ cày nát làng quê, khi gia đình tan tác bởi chiến tranh, khi em ngã xuống, mẹ và cô bị bắt giam, cha bị đánh đập đến dã man, bác đã đứng lên. Không phải bằng lời thề hoa mỹ, mà bằng hành động lặng lẽ: lên đường. Buổi sáng hôm ấy, bác không dám ngoảnh lại nhìn gia đình. Bởi nếu nhìn, nước mắt sẽ rơi. Và nếu nước mắt rơi, liệu ý chí có còn đủ cứng để bước vào chiến tranh? Thế là bác đi, mang theo nỗi đau riêng để hòa vào nỗi đau chung của cả dân tộc.

Chiến trường không có ánh hào quang. Chỉ có đói khát, hầm trú bom, cơm trộn cát và cái chết rình rập từng bước chân. Những hạt cơm sạn sau trận bom không chỉ làm đau cổ họng, mà còn khắc sâu trong lòng người nữ chiến sĩ một mối căm giận: căm giận kẻ thù đã cướp đi tuổi trẻ, gia đình và bình yên của quê hương này. Chính mối căm giận ấy đã biến sợ hãi thành sức mạnh, biến nước mắt thành ý chí thép.

Giữa khói lửa mịt mù, bác đã chứng kiến đồng đội ngã xuống. Có một người chú từ miền Bắc xa xôi vào đây chiến đấu, bị bắn trọng thương nơi phổi. Trong khoảnh khắc sinh tử, bác chỉ kịp lấy một cái tô che lên vết thương, như che chở sự sống mong manh giữa tàn khốc chiến tranh. Nhưng phép màu đã không đến. Chú hy sinh, để lại khoảng trống không gì bù đắp nổi trong tim người ở lại. Chiến tranh tàn nhẫn đến thế: nó không chỉ giết người, mà còn để lại những vết thương không bao giờ khép trong ký ức.

Rồi đến Đồi Móng năm 1969 – nơi ranh giới sống chết mỏng như sợi chỉ. Năm đồng đội đã nằm lại. Bác là người duy nhất sống sót, mang trên mình thương tật thương binh loại 2. Trở về từ cõi chết, bác không kể nhiều về nỗi đau của bản thân, mà nhắc đến đồng đội bằng giọng nghẹn ngào. Bởi có những người sống sót không phải để kể công, mà để sống thay phần những người đã ngã xuống.

Hôm nay, khi đất nước thanh bình, khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa trời xanh, nhìn bác – người thương binh với những vết sẹo hằn sâu trên cơ thể – tôi cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào lặng lẽ nhưng mãnh liệt. Tự hào vì dân tộc tôi có những con người sẵn sàng đem tuổi xuân đổi lấy hòa bình. Tự hào vì độc lập hôm nay được viết bằng máu, nước mắt và lòng quả cảm của những người như bác.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Và cũng không được phép mất. Bởi nếu quên đi những mùa hoa lửa, chúng ta sẽ không hiểu hết giá trị của những mùa hoa hòa bình đang nở. Từ câu chuyện của bác Phạm Thị Duy Tiến, tôi học được cách biết ơn, cách căm giận đúng chỗ và cách tự hào đúng nghĩa – để sống sao cho xứng đáng với những người đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn