Niềm tự hào mang tên cha
Tôi là con của bác Nguyễn Hồng Khán – một người lính năm xưa, hội viên Hội Cựu chiến binh Chi hội 5, thôn 5, xã Bắc Trạch. Hôm nay, khi cha đã không còn nữa, mỗi lần nhắc đến cha, trong tôi vẫn luôn dâng lên niềm tự hào sâu sắc xen lẫn nỗi nhớ thương khôn nguôi.
Cha tôi sinh ngày 15/12/1940, trong một gia đình nông dân bình dị. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chiến tranh, cha sớm nuôi dưỡng trong mình lòng yêu nước nồng nàn. Tháng 5 năm 1965, cha lên đường nhập ngũ, mang theo lý tưởng và trách nhiệm của một người thanh niên đối với Tổ quốc.
Những năm từ 1965 đến 1968 là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng. Cha từng kể, giữa mưa bom bão đạn, điều giúp cha và đồng đội vững vàng chính là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Cha luôn kiên cường, không ngại hy sinh, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
Sau khi xuất ngũ, cha trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động, xây dựng gia đình và đóng góp cho địa phương. Năm 2001, cha tham gia Hội Cựu chiến binh, sinh hoạt tại Chi hội 5, luôn gương mẫu, trách nhiệm, được bà con tin yêu, quý trọng.
Đối với chúng tôi, cha không chỉ là một người lính dũng cảm mà còn là một người cha mẫu mực. Cha dạy chúng tôi phải sống чест thực, biết đoàn kết, yêu thương và có trách nhiệm với cộng đồng. Những lời dạy giản dị của cha đã trở thành hành trang quý giá theo chúng tôi suốt cuộc đời.
Giờ đây, cha đã đi xa, nhưng hình ảnh người lính năm xưa cùng những hy sinh thầm lặng của cha vẫn luôn sống mãi trong trái tim chúng tôi. Cha là niềm tự hào lớn nhất của gia đình – một con người bình dị nhưng đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc và cả cuộc đời cho quê hương.


