Bài viết

NIỀM TỰ HÀO VỀ CHÍ SĨ YÊU NƯỚC HUỲNH THÚC KHÁNG

Viết về cụ Huỳnh Thúc Kháng ca ngợi cuộc đời và sự nghiệp của chí sĩ yêu nước Huỳnh Thúc Kháng người suốt đời đấu tranh vì dân tộc vì cách mạng góp phần bảo vệ chính quyền non trẻ ở Việt Nam là tấm gương sáng về lòng yêu nước nhân cách Thanh Liêm và tinh thần tận hiến cho tổ quốc

Đà Nẵng31/12/2025Nguyễn Ngọc Uyên Chi (Chi đoàn trường mầm non Hoa Ban - Phường Hòa Cường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LAN TỎA “CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ”

NIỀM TỰ HÀO VỀ CHÍ SĨ YÊU NƯỚC HUỲNH THÚC KHÁNG

Giữa nhịp sống yên bình hôm nay, khi đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ, nhiều người trẻ chỉ biết đến những năm tháng đấu tranh gian khổ của cha ông qua trang sách lịch sử. Thế nhưng, đâu đó trong dòng chảy thời gian, những câu chuyện của “Thời hoa đỏ” vẫn lặng lẽ tỏa sáng, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm, nhân cách và lòng yêu nước son sắt. Một trong những câu chuyện tiêu biểu ấy chính là cuộc đời của Chí sĩ yêu nước Huỳnh Thúc Khángngười con ưu tú của quê hương Quảng Nam – Đà Nẵng, một nhân cách lớn đã hiến dâng trọn đời mình cho dân tộc.

Cụ Huỳnh Thúc Kháng sinh năm 1876 trong một gia đình nhà Nho nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Đỗ Tiến sĩ năm 1904, trước mắt Cụ là con đường quan lộ rộng mở, nhưng Cụ đã chọn một lối đi khác: Con đường vì dân, vì nước. Tham gia phong trào Duy Tân, Cụ cùng Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp cổ vũ khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Chính vì lý tưởng ấy, Cụ bị thực dân Pháp bắt giam, chịu 13 năm tù đày tại Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Trong chốn lao tù khắc nghiệt, Huỳnh Thúc Kháng vẫn giữ trọn khí tiết của một bậc chí sĩ. Cụ từng khẳng định một cách đanh thép: “Chết cho Tổ quốc là chết vinh, còn sống mà mất nước là sống nhục”. Lời nói ấy không chỉ thể hiện tinh thần bất khuất mà còn là kim chỉ nam cho cả cuộc đời hành động của Cụ.

Sau khi ra tù, cụ Huỳnh Thúc Kháng không chọn cuộc sống an nhàn mà tiếp tục dấn thân trên mặt trận văn hóa, báo chí. Trên cương vị Chủ nhiệm kiêm Chủ bút báo Tiếng Dân, Cụ dùng ngòi bút làm “vũ khí đấu tranh”, bảo vệ quyền lợi của nhân dân, phản đối áp bức, bất công của chế độ thực dân. Cụ từng nói: “Làm báo là để nói tiếng nói của dân, bênh vực dân, không phải để cầu danh lợi cho riêng mình”.

Chính sự thẳng thắn, liêm chính ấy đã làm nên uy tín lớn lao của Cụ trong lòng đồng bào. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, cụ Huỳnh Thúc Kháng được Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng giao trọng trách Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Quyền Chủ tịch nước thay Bác trông coi nước nhà để Bác sang Pháp đàm phán. Trước vinh dự ấy, Cụ khiêm nhường bày tỏ: “Tôi già rồi, tài hèn sức mọn, chỉ xin đem chút tàn lực phụng sự Tổ quốc”. Trước ngày đi Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh dặn lại cụ Huỳnh Thúc Kháng mấy câu tâm huyết: “Tôi vì nhiệm vụ quốc dân giao phó phải đi xa ít lâu, ở nhà trăm sự khó khăn nhờ cậy ở cụ cùng với anh em giải quyết cho. Mong cụ “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”. Niềm tin của Người đã được đặt đúng chỗ. Suốt thời gian Người đi Pháp, ở trong nước, quyền Chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng đã luôn giữ vững phương châm “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” trong giải quyết các công việc quốc nội, giữ yên được thế phát triển của cách mạng trong thời điểm hiểm nghèo, góp phần ngăn chặn và đập tan âm mưu khiêu khích, phá hoại của các thế lực phản động.

Ở bất kỳ cương vị nào, Cụ vẫn giữ trọn khí tiết thanh liêm, hết lòng vì nước, vì dân. Năm 1947, trong chuyến công tác tại miền Trung, cụ Huỳnh Thúc Kháng lâm bệnh nặng và qua đời. Trước lúc đi xa, Cụ để lại lời nhắn nhủ đầy xúc động: “Tôi chỉ tiếc rằng chưa được phục vụ Tổ quốc nhiều hơn nữa”. Lời trăng trối giản dị nhưng chứa đựng trọn vẹn một đời tận hiến.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, độc lập, câu chuyện về chí sĩ yêu nước Huỳnh Thúc Kháng vẫn là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ. Một nhà Nho uyên bác, một chiến sĩ yêu Nước kiên trung, một con người sống thanh liêm, suốt đời vì đại nghĩa dân tộc – đó là hình ảnh đẹp đẽ còn mãi với thời gian.

Là một người làm công tác giáo dục, mỗi khi kể cho thế hệ trẻ nghe về những tấm gương lịch sử, tôi luôn nhắc đến Huỳnh Thúc Kháng như một bài học sống động về lòng yêu nước, về nhân cách và trách nhiệm công dân. Tôi mong rằng, từ câu chuyện của Cụ, ta học được cách sống ngay thẳng, biết trân trọng hòa bình và nỗ lực cống hiến cho quê hương, đất nước. Những bước chân bình yên hôm nay, những ước mơ trong trẻo của tuổi trẻ mai sau đều được xây đắp từ mồ hôi, nước mắt và cả cuộc đời tận hiến của những con người như cụ Huỳnh Thúc Kháng. Cụ đã đi xa, nhưng tư tưởng, nhân cách và tinh thần yêu nước của Cụ vẫn như “bông hoa đỏ” bền bỉ nở giữa lòng dân tộc, tỏa hương cho hôm nay và cho cả mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn