NIỀM TỰ HÀO XEN LẪN NỖI ĐAU
Niềm tự hào chiến thắng của người lính luôn song hành cùng nỗi đau mất mát, tạo nên những cảm xúc đan xen không thể tách rời trong ký ức chiến tranh.
Trong cuộc đời binh nghiệp của cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh, hai cảm xúc luôn tồn tại song song, không bao giờ tách rời: niềm tự hào và nỗi đau. Tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc, nhưng đau lòng vì chiến thắng ấy được đánh đổi bằng quá nhiều máu xương của đồng đội.
Mỗi lần nhắc đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, ánh mắt ông ánh lên niềm kiêu hãnh của người lính từng trực tiếp tham gia vào thời khắc quyết định của đất nước. Đó là niềm tự hào chính đáng, bởi không phải ai cũng có cơ hội sống và chiến đấu trong những ngày lịch sử như thế. Nhưng đi kèm với niềm tự hào ấy là những khoảng lặng dài, nơi nỗi đau âm thầm hiện hữu.
Phạm Thanh Tịnh nhớ rất rõ cảm giác khi đơn vị liên tiếp nhận tin đồng đội hy sinh trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến. Mỗi chiến công được báo về cũng là lúc danh sách những người không còn trở về dài thêm. Có những đồng chí vừa hôm trước còn cùng ông nói chuyện về ngày hòa bình, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường.
Niềm tự hào của người lính không phải là sự kiêu căng, mà là sự biết ơn. Ông tự hào vì được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, được chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Nhưng chính sự tự hào ấy lại khiến ông đau hơn khi nghĩ đến những người đã hy sinh mà không kịp hưởng trọn niềm vui chiến thắng.
Sau chiến tranh, khi trở về với cuộc sống đời thường, mỗi dịp đất nước kỷ niệm ngày thống nhất, ông lại sống trong cảm xúc đan xen ấy. Nhìn cờ hoa rực rỡ, nghe tiếng cười nói của nhân dân, ông thấy hạnh phúc. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc lắng lại, hình ảnh đồng đội lại hiện về, nhắc ông rằng niềm vui hôm nay được xây dựng từ nỗi đau hôm qua.
Chính sự đan xen giữa tự hào và đau thương đã làm nên chiều sâu nhân cách của người lính. Nó giúp Phạm Thanh Tịnh sống khiêm nhường hơn, trách nhiệm hơn và luôn trân trọng hòa bình. Bởi ông hiểu rằng, chiến thắng không phải để khoe khoang, mà để nhắc nhớ và gìn giữ.


