Anh hùng Lực lượng vũ trang

Niềm vui khi một thương binh có thể tự đứng dậy.

Giữa chiến tranh, có những niềm vui rất nhỏ nhưng lại đủ sức làm ấm cả một con người đang kiệt sức.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến tranh, có những niềm vui rất nhỏ nhưng lại đủ sức làm ấm cả một con người đang kiệt sức.

Trong ký ức của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, những ngày ở trạm xá không chỉ là máu, là tiếng rên đau hay những ca cấp cứu vội vã. Đó còn là những khoảnh khắc mà con người ta thấy rõ ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh đến nhường nào.

Hôm ấy, trạm xá lại tiếp nhận một thương binh bị thương rất nặng ở chân. Anh được đưa vào trong tình trạng kiệt sức, mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng. Vết thương khiến anh gần như không thể cử động. Suốt nhiều ngày sau đó, các y bác sĩ phải thay băng, rửa vết thương, tiêm thuốc giảm đau, từng chút một níu giữ anh lại với sự sống.

Không ai dám chắc anh có thể đứng dậy được nữa.

Nhưng rồi từng ngày trôi qua, điều kỳ diệu nhỏ bé bắt đầu xuất hiện. Anh bắt đầu nhúc nhích được ngón chân. Rồi gồng mình ngồi dậy. Những lần đầu, anh ngã xuống ngay lập tức, mồ hôi ướt đẫm áo. Nhưng không ai bỏ cuộc. Cả trạm xá như cùng “đỡ” anh đứng lên – bằng thuốc men, bằng sự kiên nhẫn, và bằng cả niềm tin lặng lẽ.

Đến một buổi sáng, khi ánh nắng vừa len qua rừng, anh vịn vào vai người bên cạnh và từ từ đứng lên được. Chỉ vài giây thôi. Nhưng với những người chứng kiến, đó là một khoảnh khắc không thể quên.

Không ai reo lên quá lớn. Trong chiến tranh, niềm vui thường đến rất lặng. Chỉ có những ánh mắt sáng lên, những nụ cười thoáng qua giữa mệt mỏi, và một cảm giác nhẹ nhõm lan ra như vừa vượt qua một điều tưởng như không thể.

Trong nhật ký của người bác sĩ trẻ, những khoảnh khắc như vậy không được kể bằng lời khoa trương. Nó chỉ đơn giản là một dòng ghi lại sự sống đã thắng thêm một lần nữa. Nhưng đằng sau dòng chữ ấy là cả một trời cảm xúc: niềm vui của người đã dốc hết sức mình để giữ lại một con người, và hạnh phúc khi thấy điều đó không vô ích.

Với chị, niềm vui ấy không ồn ào. Nó giống như một ngọn lửa nhỏ giữa rừng đêm – đủ để người ta tin rằng, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, con người vẫn có thể đứng dậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn