Anh hùng Lực lượng vũ trang

Niềm vui sau chiến thắng

Sau nhiều ngày căng thẳng, cuối cùng đơn vị Cu Nâu cũng nhận được tin chiến thắng. Tin ấy đến vào một buổi chiều. Người cán bộ vừa bước vào nơi nghỉ đã báo: — Anh em chuẩn bị nghe tin!

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Niềm vui sau chiến thắng

Sau nhiều ngày căng thẳng, cuối cùng đơn vị Cu Nâu cũng nhận được tin chiến thắng.

Tin ấy đến vào một buổi chiều.

Người cán bộ vừa bước vào nơi nghỉ đã báo:

— Anh em chuẩn bị nghe tin!

Mọi người nhanh chóng tập trung.

Khi tin chiến thắng được công bố, cả đơn vị im lặng vài giây rồi tiếng vui mừng vang lên.

Có người cười.

Có người nắm chặt tay đồng đội.

Có người xúc động đến không nói nên lời.

Cu Nâu nhìn những người đang đứng bên cạnh mình và bất giác mỉm cười.

Những ngày mưa phủ nơi đóng quân.

Những chặng đường hành quân dài.

Những bữa cơm giản dị.

Những đêm chờ lệnh.

Tất cả những gian khó ấy như được gói lại trong khoảnh khắc này.

Một người đồng đội chạy đến ôm vai Cu Nâu:

— Chúng ta thắng rồi!

Cu Nâu cười:

— Ừ, nhưng còn phải cố gắng nhiều nữa.

Người bạn nhìn anh:

— Sao lúc nào cậu cũng nghiêm thế?

Cu Nâu bật cười:

— Vui chứ. Vui lắm!

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cả tiểu đội có một buổi tối thật nhẹ nhõm.

Mọi người kể chuyện, nhắc đến quê nhà và nói về ngày được trở về.

Một chiến sĩ quê xa lấy trong túi ra một mảnh giấy nhỏ, đọc lại vài dòng thư của gia đình.

Người khác kể rằng mẹ mình ở quê chắc đang mong tin.

Cu Nâu ngồi nghe, trong lòng cũng nhớ cha da diết.

Anh nhớ căn nhà tranh ở Quỳnh Đôi.

Nhớ bữa cơm nghèo ngày trước.

Nhớ lời cha khi tiễn con lên đường:

“Sau này trở về, con hãy trở về với một người trưởng thành hơn.”

Cu Nâu nhìn bầu trời đêm.

Anh tự nhủ rằng chiến thắng hôm nay không chỉ là niềm vui của những người lính đang đứng đây.

Đằng sau họ còn có những gia đình đang chờ đợi, những người dân đã góp công góp sức và những đồng đội đã cùng nhau vượt qua những ngày gian khó.

Tiểu đội trưởng Hòa đi tới.

Anh hỏi:

— Vui không?

Cu Nâu đáp:

— Vui ạ. Nhưng em chỉ mong ngày hòa bình đến thật gần.

Hòa gật đầu:

— Ai cũng mong như vậy.

Đêm ấy, đơn vị không có một bữa tiệc lớn.

Chỉ có những nắm cơm được chia sẻ, những câu chuyện quê nhà và tiếng cười hiếm hoi sau nhiều ngày căng thẳng.

Nhưng với Cu Nâu, đó là một trong những buổi tối đẹp nhất của đời lính.

Anh hiểu rằng chiến thắng không chỉ đem lại niềm vui.

Nó còn nhắc người lính nhớ đến điều mình đang hướng tới: một ngày đất nước yên bình, người lính được trở về nhà và những mái nhà quê hương lại sáng đèn trong bình an.

Cu Nâu khép cuốn sổ nhỏ, viết một dòng:

“Hôm nay chúng tôi vui vì chiến thắng. Nhưng điều tôi mong nhất là có một ngày được trở về Quỳnh Đôi, đứng trước mái nhà tranh và nói với cha rằng: Con đã trở về.”

Rồi anh ngẩng nhìn bầu trời.

Đêm ấy, niềm vui chiến thắng hòa cùng nỗi nhớ quê và niềm hy vọng về ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn