Niềm Vui Trên Con Đường Lao Động
Niềm Vui Trên Con Đường Lao Động
Tôi là Lê Văn Hải, một người lao động sống ở Sài Gòn năm 1975. Hằng ngày tôi làm nghề bốc vác ở bến xe để nuôi gia đình. Những năm chiến tranh, cuộc sống rất khó khăn. Việc làm thất thường, giá cả tăng cao, ai cũng sống trong lo lắng. Những ngày cuối tháng 4, thành phố càng thêm căng thẳng, người dân bàn tán về tình hình thay đổi từng giờ. Sáng ngày 30 tháng 4, khi đang ở gần nơi làm việc, tôi nghe tiếng xe quân giải phóng tiến vào và tiếng người reo mừng khắp phố. Tôi chạy ra đường thì thấy đoàn bộ đội đi qua trong trật tự, gương mặt ai cũng rạng rỡ. Người dân mang nước uống, khăn mặt ra tặng các chiến sĩ. Tôi cũng hòa vào dòng người ấy, lòng xúc động khó tả. Đến trưa, khi nghe tin chính quyền Sài Gòn đầu hàng, tôi đứng lặng hồi lâu rồi bật khóc. Tôi biết từ nay đất nước hòa bình, người lao động như tôi sẽ có cơ hội sống ổn định hơn. Với tôi, ngày 30 tháng 4 là ngày mở ra hy vọng mới cho biết bao con người lam lũ.



