Niềm vui trong ngày toàn thắng giải phóng miền Nam
NIỀM VUI TRONG NGÀY TOÀN THẮNG
NIỀM VUI TRONG NGÀY TOÀN THẮNG
(Kể về ông Nguyễn Hữu Chỉnh – sinh năm 1947, quê Nam Định cũ)
Tháng 4 năm 1975, khi đơn vị tôi – nữ đoàn 202 Tăng Thiết Giáp – nhận lệnh tiến vào Sài Gòn, lòng ai cũng hừng hực khí thế. Những ngày ấy, tôi – một y tá quân y – theo sát đội hình xe tăng, mang theo ba lô thuốc, bông băng và niềm tin vào chiến thắng.
Đêm 29 tháng 4, đoàn xe tăng chúng tôi dừng lại ở ngoại ô Sài Gòn. Tiếng pháo vọng về từ xa, ánh lửa rực đỏ bầu trời. Tôi cùng anh em trong xe không ai nói gì, chỉ siết chặt tay nhau. Trong lòng, tất cả đều hiểu: ngày mai sẽ là ngày lịch sử.
Sáng 30 tháng 4 năm 1975, tiếng hò reo vỡ òa khắp nơi. Xe tăng của ta tiến vào Dinh Độc Lập. Lá cờ Giải phóng tung bay giữa bầu trời trong xanh. Tôi bật khóc. Nước mắt của niềm vui, của tự hào, và của cả những nỗi nhớ thương đồng đội đã ngã xuống.
Buổi chiều hôm đó, người dân Sài Gòn ùa ra đường, mang nước, mang bánh chia cho bộ đội. Một em bé khoảng mười tuổi chạy tới đưa cho tôi nắm xôi, nói:
– “Chú bộ đội ăn đi, đất nước mình hết chiến tranh rồi!”
Tôi cầm nắm xôi mà tay run run. Hạt nếp trắng tinh như biểu tượng của hòa bình, của những tháng năm gian khổ đã lùi xa.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy lòng rộn ràng như thuở ấy.
Ngày toàn thắng mùa Xuân 1975 – đó không chỉ là chiến thắng của dân tộc, mà còn là chiến thắng của tình đồng đội, tình quân dân, và niềm tin bất diệt vào Tổ quốc.



