Cựu chiến binh

Ninh Bình (1)

tác phẩm kể về hồi ức của 01 Cựu chiến binh trong một trận đánh tại Quảng Trị

Ninh Bình19/04/2026Phạm Văn Mạnh (Đoàn xã Kim Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang vào giai đoạn ác liệt. Đến năm 1972, tôi cùng đơn vị tham gia chiến đấu trong chiến dịch mà sau này mọi người gọi là Chiến dịch Quảng Trị 1972. Đó là những ngày mà tôi không thể nào quên.

Đêm trước trận đánh, chúng tôi ém quân bên một cánh rừng thưa, cách mục tiêu chỉ vài cây số. Trời tối, không trăng, chỉ có tiếng côn trùng và thỉnh thoảng là ánh pháo sáng từ phía địch. Tôi nằm cạnh anh Lâm – tiểu đội trưởng. Anh khẽ nói: “Mai có thể ác liệt đấy, nhưng anh em mình phải giữ được trận địa.” Tôi không trả lời, chỉ siết chặt khẩu súng trong tay.

Rạng sáng hôm sau, pháo binh ta bắt đầu dội hỏa lực. Cả một vùng trời rung chuyển. Khi tiếng pháo vừa dứt, chúng tôi nhận lệnh xung phong. Tiếng hô “xung phong!” vang lên, át cả tiếng súng. Tôi lao lên phía trước, tim đập dồn dập, chân như không chạm đất.

Địch chống trả dữ dội. Đạn bắn như mưa, đất cát tung lên mù mịt. Có lúc tôi phải nằm ép sát xuống đất, chờ qua làn đạn rồi lại bật dậy tiến lên. Tôi còn nhớ rõ hình ảnh anh Lâm đứng dậy giữa làn đạn, vừa bắn vừa hô anh em tiến lên. Nhưng rồi, chỉ trong tích tắc, anh ngã xuống. Tôi lao tới, gọi anh, nhưng anh không còn trả lời.

Không có thời gian để dừng lại, chúng tôi tiếp tục chiến đấu. Càng vào sâu, trận đánh càng ác liệt. Nhưng cũng chính lúc đó, tôi cảm nhận rõ nhất sức mạnh của đồng đội. Mỗi người một vị trí, yểm trợ cho nhau, không ai lùi bước.

Đến trưa, chúng tôi làm chủ được mục tiêu. Lá cờ được cắm lên giữa trận địa còn khói súng. Khi ấy, tôi mới nhận ra tay mình run lên, không phải vì sợ, mà vì mọi thứ vừa trải qua quá dữ dội.

Sau trận đánh, đơn vị tôi tổn thất nhiều. Chúng tôi chôn cất đồng đội ngay bên sườn đồi. Tôi đứng lặng trước nấm đất của anh Lâm, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: phải sống, phải chiến đấu tiếp, để sự hy sinh của anh và bao người khác không vô nghĩa.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại trận đánh ấy, tôi vẫn thấy như mới hôm qua. Tiếng súng, tiếng gọi nhau giữa chiến trường, và cả ánh mắt của đồng đội… tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn